Đất Mẹ Khô Cằn Lại Nở Hoa
Thấm thoát mùa xuân nữa lại về,
Buồn lòng muôn triệu kẻ xa quê.
Giao thừa đã đến chưa me nhỉ?
Con nhớ vô cùng tiếng pháo khuya.

Con tiếc quãng đời thơ ấu qua,
Ngày xuân áo mới mẹ cho quà.
Xuân nay mẹ chẳng còn đâu nữa,
Mái tóc con chừ, tiêu muối pha.

Tạo hóa gây chi cuộc đổi thay,
Giờ con thân phận kẻ lưu đày.
Tháng ngày mòn mỏi thương quê cũ,
Xuân đến lòng thêm nỗi đắng cay.

Biết đến bao giờ con trở lại,
Thăm làng xóm cũ, mái nhà xưa.
Vườn cây nay có còn sai trái,
Hay đã trơ cành lá xác xơ?

Hai cụm mai già ở trước sân,
Có còn sắc thắm mỗi mùa xuân?
Hay hoa cũng có niềm tâm sự?
Thương nhớ người đi lệ nhỏ thầm!

Và chốn quê xưa ấm nắng hồng,
Ai còn ai mất lớp cha ông?
Lâu nay con chẳng về thăm viếng,
Mượn mấy vần thơ tạ nỗi lòng.

Đâu những em nghèo ở xóm anh,
Có còn ấp ủ mộng ngày xanh?
Xuân về anh nhắn lời thăm hỏi,
Em có thường không, có học hành?

Thôi hẹn xuân sau buổi thái hòa,
Mây mù rồi cũng sẽ trôi qua.
Chim khôn nhớ cội quay về tổ,
Đất mẹ khô cằn lại nở hoa.

Lê Hoài Quốc