ĐA-NHIM
           Vĩnh biệt một người

Có ai về Minnesota cho nhắn gởi,
Mất anh rồi, Ôi! Vĩnh biệt ngàn thu.
   ÉÙ-lâm-thượng (1) một chiều xưa in bóng,
   Làng Krông-fa (2) che phủ kín màn sương,
   Thủy điện Đa-nhim nằm khuất nẻo đường,
   Quanh chốn cũ, còn vương đầy kỷ niệm.
                   Đây cư xá của anh em Thủy điện,
    Hình trái tim (3) tựa dấu sự yêu thương,
    Rừng bàng lá to, gió thổi vấn vương,
    Khói lam tỏa khắp núi đồi giá lạnh.
   Lên Đơn-dương cách Krông-fa mươi dặm,
   Đường quanh co, đây Ngoạn-mục tên đèo,
   Mây giăng mờ, dốc núi thật cheo leo,
   Suối róc rách, bên thông ngàn nước đổ.
    Có những đêm, ánh trăng, sao, sáng tỏ,
    Đồi núi chập chùng, hiện rõ không trung,
    Ánh đèn "van hao" (4) chiếu sáng lạ lùng,
    Như Bắc đẩu, soi đường dân Ninh-thuận.
   Sống bên anh, chưa tròn năm vui nhộn,
   Thì đường dây cao thế điện cách ngăn,
   Theo dòng đời, tôi từ giã Đa-nhim,
   Về Thủ-đức, bên công trường Nhiệt-điện.
    Anh ra đi, mang theo bao kỷ niệm,
    Chốn tuyết rơi, anh hạc nội mây ngàn,
    Nhớ thương anh, lệ nhỏ, buốt ruột gan,
    Miền cực lạc, chúc anh mau nhập diệt.
   Thôi từ đây! cõi âm-dương cách biệt,
   Anh đi rồi, tôi thương tiếc mà thôi,
   Đa-nhim kia, với kỷ niệm ngàn đời,
   Còn nhắc, nhớ, NGUYỄN MẠNH LINH vĩnh cửu.

      Bùi Thọ Tiếng

(1) Nhà máy Đa-nhim thuộc xã É-lâm-thượng.
(2) Tên gốc là Krông-fa, sau đổi thành Sông pha.
(3) Ở trên cao nhìn xuống, cư xá xây theo hình trái tim.
(4) "Valve House".