Mẹ
      - Thương tặng các Chị và các Em.
      - Cũng tặng các Bạn đồng cảnh ngộ.

    Thật hạnh phúc, những ai đang còn Mẹ,
    Mẹ bao la như dòng nước thủy triều,
    Là thác ngàn đổ xuống trái tim yêu,
    Là dòng sữa muôn đời nuôi ta lớn.
   Khi tuổi nhỏ, tôi một lần đã biết,
   Mẹ của tôi, yêu dấu, đã qua đời,
   Trọn cuộc đời, tôi là kẻ mồ côi,
   Ngày mất mẹ, là ngày ôm hối tiếc.
    Mẹ của tôi, tuổi đời đang xanh biếc,
    Đã ra đi, để lại lũ con côi,
    Chị Cả tôi, mới mười bảy tuổi đời,
    Em gái Út, miệng còn đang bầu sữa.
   Sau bao năm lan tràn trong khói lửa,
   Tám chị em, đùm bọc chạy tản cư,
   Tình yêu thương, biết mấy nói cho vừa,
   Cơm dưa muối, đói no, sầu nhớ Mẹ.
    Có nhiều hôm, tôi ngồi trong ảnh Mẹ,
    Chạnh nhớ hoài, tuổi nhỏ đã dần qua,
    Nghĩ gì đây, khi mây về che phủ,
    Khắp bầu trời thơ ấu, chỉ mình ta.
  Và nhiều đêm, tôi nằm mơ thâáy Mẹ,
  Người hiêän về, xoa dịu tuoiå đời tôi,
Mẹ mừng vui, miệng khẽ nói, rồi cười, 
     Tôi ôm Mẹ, lệ trào dâng khóe mắt.
    Mẹ của tôi, người dân quê chất phát,
    Khăn vuông đen, răng cười ánh hạt huyền,
    Vận trên người, chiếc áo cánh hoa sen,
    Người của Mẹ, tỏa mùi hương lúa mới.
   Ôi! vô phước, chúng ta không còn Mẹ,
   Để cuộc đời, thiếu hẳn vạn niêàm thương,
   Như bonùg mây, che khuất suốt canh trường,
   Không ánh sáng, soi đường trong vũ trụ.
    Mẹ đang ở nơi này? hay quê cũ? 
   Có nghe chăng tiếng vọng của lòng con
    Thương Mẹ nhiều, cao ngất tận đầu non,
    Mẹ hỡi Mẹ! Mẹ hiền ơi! có thấu?
    Nhật Thanh