Thơ  Chu  Hoành

Bâng Khuâng

Mình nỡ đi đâu để vắng nhà!
Vườn thu lạnh lẽo bóng trăng tà.
Xa nhau một dặm mà ly biệt,
Mưa gió năm canh, Tớ tuổi già!
 

Bối Rối Lẩm Cẩm

Em đi để cả nhà sầu
Những khi cơm nước đèn dầu vắng em
Em đi để lại chữ EM
Để anh coi thấy anh xem anh buồn
Anh buồn giọt ngọc nhỏ tuôn
Năm canh mơ tưởng con đường em đi!

Chu Hoành