VUI CƯỜI

36-22-36:
Lúc cô em gái bà xã tôi còn rất bé, đứa bạn trai thân nhất của cô thường đến nhà chơi và ngủ lại đêm. Khi tụi nhỏ bắt đầu lớn lên, cha mẹ chúng nó biết rằng một ngày nào đó việc ngủ lại đêm phải chấm dứt. Một buổi tối, gia đình đứa bạn trai đến chơi. Mọi người quây quần quanh cái ti-vi để coi chương trình tuyển lựa hoa hậu Mỹ. Cô em bà xã tôi xin cho đứa bạn trai ngủ lại đêm như mọi lần. Cha mẹ hai bên đang lưỡng lự và do dự, không biết đã tới lúc chấm dứt cái thói quen đó chưa, thì trên ti-vi, người điều khiển chương trình loan báo một cô thí sinh hoa hậu có các vòng đo là 36-22-36. Mẹ của đứa bé trai hỏi thằng con trai:
- Các số gì vậy con?
Cậu bé suy nghĩ một chút rồi trả lời:
- Chín mươi tư?
Cậu bé được ở lại ngủ đêm đó.

Ăn Trưa:
Trong một buổi họp không nghỉ để đi ăn trưa, chúng tôi gọi một nhà hàng Tàu cung cấp thức ăn. Muốn cho rõ ràng hộp nào đựng món gì, chúng tôi dặn nhà hàng ghi món ăn bên ngoài mỗi hộp. Khi bắt đầu ăn trưa, chúng tôi thấy là nhà hàng đã làm đúng những gì chúng tôi đã dặn. Họ viết tên món ăn bên ngoài mỗi hộp, nhưng viết bằng tiếng ... Tàu!
 

Bệnh Sưng Cuống Họng:
Một bệnh nhân lo ngại, hỏi bác sĩ:
- Bác sĩ có chắc là tôi bị sưng cuống họng không? Tôi nghe nói có những trường hợp bệnh nhân được chữa bệnh sưng cuống họng nhưng lại chết vì một chứng bệnh nào khác!
Bác sĩ bảo:
- Khỏi lo! Khi tôi chữa bệnh sưng cuống họng, bệnh nhân sẽ chết vì sưng cuống họng!

Bơm Xăng:
Khi còn đi học đại học, tôi được gia nhập vào một hội kỹ thuật danh dự. Trong bữa tiệc tiếp tân, gia đình tôi dược xếp ngồi cùng bàn với một cô hội viên khác và gia đình. Bố cô là một nhà khoa học, nói nhiều về những phần thưởng trong tương lai cho những người chăm học bây giờ. Ông nói "Nếu không chịu khó học bây giờ thì sẽ chỉ đi bơm xăng suốt đời." Lát sau, ông ta hỏi cha tôi làm nghề gì. Cha tôi do dự một chút, rồi đáp "Tôi làm chủ một trạm xăng."
a đi thong thả.

Chạy Một Mạch:
Oâng bố, thời trai trẻ là một vận động viên môn chạy việt dã, kể cho các con nghe:
- Hồi sắp cưới mẹ các con, bố đã chạy một mạch mười cây số đến gặp cậu tình địch xáng cho nó một bợp tai.
Một đứa con hỏi:
- Rồi bố cũng chạy về luôn một mạch hả bố?
- Không! Bố về bằng xe cứu thương!

Con Mèo Biết Nói:
Một anh đi lỡ đường, hết tiền, bụng đói, bước vào một cái quán. Trong quán có bà chủ và con mèo. Vào bàn, anh ta đến bồng con mèo lên, vuốt ve nó, rồi làm bộ như phát giác được một chuyện gì lạ. Anh ta nói với bà chủ:
- Này chị, con mèo này nó biết nói!
Bà chủ ngạc nhiên, hỏi:
- Tui nuôi nó, bộ tui không biết nó hay sao mà anh nói vậy?
Anh ta lại đáp:
- Tui cá với chị là nó biết nói!
- Cá thì cá, anh muốn cá cái gì nè?
- Tui cá một bữa ăn!
- Được rồi!
Anh ta, hướng về con mèo, tay nhéo miệng nói:
- Tao hỏi mày, cái của bà chủ nó tròn hay méo?
- Mé...é...o! (PHBkể)

Công Bằng:
- Làm sao có sự công bằng của Thượng đế đối với con người?
- Có đấy, đó là trí khôn, Thượng đế đã chia rất đều cho tất cả mọi người.
- Sao vậy?
- Bởi có ai nhận mình là không có trí khôn đâu?

Công Nhân Làm Chủ:
Trong đám "chủ" (công nhân làm chủ !) của Xí Nghiệp XDĐ có Đại Ca T. là "khá giả" nhứt vì anh là chủ (thật sự) ruộng mía ở Gò vấp. Anh hay mua giúp hàng hóa của anh em đem vô sở bán để kiếm thêm chút cháo cầm hơi vào những năm khốn khổ 79-80. Bữa nọ có anh hùng của lục lâm thảo khấu miệt Ph.Long PDS và cũng là chủ (ngục) của Xí Nghiệp, đem mấy túi bột giặt Viso vô sở gạ bán. Đai Ca sau khi "kiểm tra chất lượng" kỹ lưỡng sắp móc túi trả tiền, thì hỏi thòng thêm: Phải đồ "Gin" không cha (?) PDS nhanh nhẩu trả lời: Bảo đảm "Gin" mà! Nếu tới đây mà ngưng thì có tiền rồi. Đằng nầy, muốn nhấn mạnh thêm cho chắc ăn và có lẽ cũng tại "Thần khẩu hại xác phàm", cho nên bồi thêm: Xài đi! Bảo đảm còn tốt hơn "gin" nữa!!! Đại Ca đang cầm tiền liền rút tay lại, bỏ tiền vô túi rồi "xài xể: "...mẹ, tốt hơn ‘gin’ nữa, vậy là "dởm" rồi!"

Công Nhân XHCN:
Một ông "chủ" của Xí Nghiệp, kéo lết tấm thân tàn tạ sau một ngày lao động về tới ngõ hẻm gần nhà
thì trời đà sụp tối, bỗng thấy một chiếc "ô tô con" láng cón ngừng lại, bác tài ăn mặc bảnh bao ló đầu ra hỏi: Đi nhậu với tôi cho vui, đừng lo, tôi bao hết! Ông "chủ" chết sững như trời trồng, nhưng bác tài nhắc lại lời mời, và mở của xe hối lẹ lên. Ông chủ ngồi vô xe tự nhủ "Tới đâu thì tới, cùng lắm là bị lột quần áo để trừ tiên nhậu là cùng". Sau một hồi chạy vòng vo ra tới ngoại ô, xe ngừng trước một biệt thự sang trọng. Hai người bước vô thấy tiệc tùng đã bày saün, ông già chủ nhà đang  ngồi chờ. Tay bắt mặt mừng như là đã quen thân từ trước. Anh công nhân lại vô cùng ngạc nhiên, nhưng tới bàn tiệc thì cứ nhậu cái đã. Sau mấy hồi sâm banh cỏ nhác, ăn nhậu tưng bừng hoa lá, ông già chủ nhà mời hút xì gà rồi tâm tình: "Tao thì chết năm Mậu Thân, thằng nầy chết năm 75, còn chú mầy chết năm nào mà tao thấy  tàn mạt lụn bại dữ như vậy ?" Ông "chủ" của U Tì  Quốc nghe hỏi khóc rống lên: "Trời đất ơi! Tội nghiệp thân tôi, tôi nào đã chết đâu, tôi là công nhân tiên tiến XHCN đây mà!!!"

Cười Dân Chủ:
Anh Mỹ khoe với anh Nga:
- Xứ Mỹ chúng tôi có truyền thống dân chủ, dân có quyền phê bình chỉ trích hoặc trêu ghẹo Tổng thống, ví như: "Clinton là đồ hèn!"
Anh Nga đáp:
- Xứ Nga chúng tôi cũng có truyền thống dân chủ, mà dân chủ còn hơn xứ Mỹ nữa, tôi cũng có quyền phê bình chỉ trích hoặc trêu ghẹo Tổng thống. Hơn anh ở chỗ là không phải nói suông mà còn có thể viết, viết thơ gởi lên cấp xã, chuyển lên cấp huyện cấp tỉnh, cấp tiểu bang, rồi tới trung ương đảng và nhà nước!
Anh Mỹ hỏi tới:
- Anh nói thí dụ coi!
- Clinton là đồ hèn! (PHB kể)

Được Trả Tiền:
     Hai vợ chồng ngồi xem một cuốn phim tình cảm. Tới đoạn nam vai chánh ôm hôn nữ vai chánh một cách vô cùng đam mê và cuồng nhiệt, rồi từ từ dìu nàng lên giường ngủ, bà vợ chép miệng than với ông chồng :
     - Anh xem, người ta yêu đương tình tứ là thế, mê mẩn là thế, hấp dẫn là thế,..., còn anh...
     Ông chồng gắt :
     - Tại cái thằng tài tử được trả tiền để làm cái công việc đó, còn tui, tui có được đồng xu cắc kẽm nào đâu?

Làm Cho Sáng Tỏ:
     Một đứa bé túm lấy thầy cảnh sát và nói :
     - Ông ơi, đằng kia có người đánh ba tui!
     Hai người chạy lại về phía hai người đàn ông đang giằng co với nhau. Ông cảnh sát hỏi:
     - Ông nào là ba mày ?
     - Đó là điều hai ổng đang làm cho sáng tỏ !!!

Nhắc Khéo:
Ra khỏi lớp xóa mù chữ, chàng và nàng cùng nhau ra bờ đê hóng mát. Nói chuyện mãi mà chả thấy chàng động tĩnh gì, nàng bèn viết vào tay chàng rồi nói:
- Đố anh em viết chữ gì?
- Chữ "XEM"!
- Thế . đánh vần làm sao hả anh?
- Dễ ẹc . "Xờ Em Xem"!
- Có thế mà cũng bắt người ta nhắc.

Sống Lại:
Một người Mỹ, một người Tô cách lan, và một người Gia nã đại cùng bị tử thương trong một tai nạn xe cộ. Họ cùng tới trước cổng thiên đường gặp Thánh Phê-rô. Thánh Phê-rô có vẻ bối rối, bảo là có một sự nhầm lẫn. Thánh Phê-rô nói "Mỗi anh đưa cho tôi 500$, tôi sẽ gửi trả các anh trở về trần thế, coi như không có chuyện gì xảy ra." Người Mỹ quyết định rất nhanh "Xong ngay!", và bỗng chốc ông ta thấy mình khỏe mạnh đứng bên cạnh chỗ xảy ra tai nạn. Một nhân viên cấp cứu hỏi người Mỹ "Còn mấy người kia đâu?" Người Mỹ trả lời "Phút chót tôi biết thì ông Tô cách lan đang mặc cả để bớt giá, còn ông Gia nã đại thì nhất định bảo là chính phủ của ông ta phải trả số tiền đó."

Thông Minh 2:
Một con chó lớn, miệng ngậm một cái ví, chạy vào một tiệm bán thịt. Nó nhả cái ví ra và ngồi ngay trước một tủ thịt. Người bán thịt nói đùa:
- Cái gì thế chú bé? Chú muốn mua thịt chăng?"
Con chó sủa một tiếng. Người bán thịt hỏi tiếp:
- Hừm, thịt gì? Gan, ba chỉ, bí tết?
Con chó sủa một tiếng. Người bán thịt lại hỏi tiếp:
- Bao nhiêu thịt bí tết? Nửa cân, một cân?
Con chó sủa một tiếng. Người bán thịt cắt và gói miếng thịt cẩn thận, rồi lấy tiền từ trong cái ví của con chó. Khi con chó bắt đầu ra khỏi tiệm, người bán thịt quyết định đi theo. Con chó đi vào một khu chúng cư, leo lên lầu ba, và bắt đầu cào vào một cánh cửa. Một người đàn ông giận dữ mở cánh cửa ra và to tiếng mắng con chó. Người bán thịt la lên:
- Đừng la nó! Nó là con chó thông minh nhất tôi chưa từng thấy.
Người chủ nhà quắt mắt:
- Thông minh à? Đây là lần thứ ba trong tuần này nó đã quên mang theo chìa khóa."