ĐẬP ĐA-NHIM
 

Ai đã qua Đơn-Dương bao kỷ niệm?
Đập Đa-Nhim thác núi với mây ngàn,
Mưa rừng về nước suối chẩy reo vang,
Cùng tiếng hú của muôn ngàn thú vật.
Chiều xuống thấp, bóng tơ trời vương nhạt,
Đỉnh sơn khê, tỏa sáng ánh hào quang,
Chim muông kêu, gọi chúng trở về ngàn,
Đêm buông phủ, ánh đèn như ngọc điện.
Trên đỉnh núi, năm ngọn đèn ẩn hiện,
Chiều mông lung, còn vương áng mây trời,
Đây Krông-Pha, nơi tỉnh nhỏ xa xôi,
Nằm im bóng bên chân đèo Ngoạn-Mục.

Nhật Thanh