khóc Ba

không có mặt khi ba về với đất
lời trối trăn nghe nhắn lại qua thư
đời lưu lạc con chỉ còn nước mắt
là thuốc màu làm nhẹ gánh ưu tư
con cũng nghĩ: thôi đừng cho dòng lệ
rơi làm gì để mặn mối thương tâm
nhưng chua xót hóa thân thành từng giọt
nhỏ xuống đời dâu bể khóc trăm năm
ừ, dâu bể! thì đã đành là dâu bể,
nhưng ba đi mà không đủ mặt con!
thôi đừng tủi cho những ngày dưới thế
chuyện trần gian, thôi hơi sức đâu buồn!
những bận bịu, những buồn vui, hờn giận
của kiếp người, thôi quên hết nghe ba
còn ước vọng ba mang vào lòng đất
con sẽ về tưới máu nở thành hoa!

nguyễn bá dĩnh

(04.07.1992)

(Chép lại tặng anh NCT)