Những Vấn Đề về Nước Bình
(Bottled Water)
Phan Như Diệp đọc báo
* Tin Daily News, 9-4-98: "Nhân viên thẩm quyền đang quan tâm về phẩm chất nước bình và máy đổi nước bình."

Rebecca Piraino, một cư dân thành phố Canoga Park, nghĩ một cách đơn giản rằng bà đang mua được một loại nước lọc trong như thủy tinh, rất thích hợp với trẻ sơ sinh, mỗi lần bà bỏ vào máy đổi nước một quarter. "Ông đồng ý rằng nước nầy tốt lắm, phải không? Họ nói rằng nó rất tốt cho trẻ sơ sinh", bà đã nói như vậy trong khi bà đang đổ nước đầy cái bình 2 gallon bằng ny lông từ một cái máy đổi nước trong một cửa hàng ở đường Victory Blvd.

Trong khi khách hàng tin tưởng rằng họ đang có một sự mua bán công bình, thì ông Antonovich và một số các chuyên gia của quận Los Angeles đã nói trong một cuộc họp báo buổi sáng rằng người ta cần nên suy nghĩ thật kỹ trước khi dùng nước từ những máy nầy.

"Nước dơ đang được bán như là một loại nước sạch cho những khách hàng vô tình." Ông Antonovich nói như vậy trong khi đang than phiền rằng tiểu bang đã bất lực trong việc kiểm soát các máy đổi nước bình. Ông nói tiếp: "Tôi thà uống nước trong hệ thống nước thành phố."

"Vấn đề quan trọng ở đây là người mua cứ đinh ninh rằng loại nưóc nầy tốt hơn nước thành phố, và đó là diều sai sự thật." Ông Cato Fiksdal, Giám đốc Phòng Đo lường của quận, đã nói vậy. Phòng nầy đã từng tham gia trong một cuộc nghiên cứu về nước bình từ tháng 12 đến tháng 7 vừa qua. Ông ta nói thêm: "Trong hầu hết các trường hợp, chúng tôi tìm thấy nước trong máy nước bình dơ hơn rất nhiều."

Fiksdal nói rằng: "Người tiêu thụ đã chọn nước từ máy đổi nước bình. Nhưng ít nhất bây giờ đã có nhiều người biết rằng loại nước nầy đang có nhiều vấn đề."

Tuy nhiên, Giám đốc của công ty máy đổi nước bình lớn nhất, Carlsbad-based Glacier Water Services, Inc., đã tuyên bố rằng nước của công ty ông không dơ và công ty của ông không có lường gạt khách hàng. Jerry Gordon, Giám đốc công ty Glacier nói: "Chúng tôi tin rằng nước trong máy của chúng tôi an toàn và không có vấn đề gì cả."

Công ty nầy có tất cả 13.500 máy đổi nước bình trên toàn quốc, kể cả 3.000 cái ở Los Angeles, và bán 250 triệu gallons nước uống trong năm 1997. Ông Gordon cho biết rằng công ty nầy đang công khai buôn bán trên thị trường chứng khoán Mỹ và đã thu được 60 triệu tiền lời năm ngoái. Ông nói: "Nếu có gặp khó khăn gì, khách hàng ắt đã gọi chúng tôi. Tuy nhiên chúng tôi chưa từng nhận những cú điện thoại như vậy."

Chuyên viên quận nói rằng trong 270 máy mà quận đã kiểm tra, 160 là máy Glacier. Ông Gordon còn nói: "Khách hàng của chúng tôi mua được món hàng xứng đáng với đồng tiền của họ. Và thật ra đó là nước thành phố mà chlorine, những chất cặn bã, vá các khoáng sản như chì đã được lấy ra."

Chính vì chlorine và cái sắc hơi vàng của nước thành phố, mà bà Fidelin EspanaReseda đã mua nước bình từ 10 năm nay.

"Khi anh mở vòi nước, anh sẽ ngửi thấy chlorine", bà Espana nói, trong khi lấy nước vào bình tại một cửa tiệm ở đại lộ Victory. "Tôi không thích nước thành phố. Cư dân ở đây cũng không thích nước thành phố. Chính vì vậy mà tôi mua nước bình, ít ra thì cũng tránh được cái mùi vị đó."

Modesto-based Pure Fill là một công ty có hơn 300 máy đổi nước bình, mà không có tên trong danh sách báo cáo của quận.

Ông Joe Prochot, Giám đốc của công ty nầy có nói rằng: "Trung bình nước trong máy đổi nước có nhiều vi trùng vi khuẩn 163 lần nhiều hơn trong nước thành phố." Ông nói tiếp: "Tôi nghĩ rằng đó đáng lẽ là điều không thể có được, nhưng có rất nhiều người đã không bảo trì máy đúng mức."

Nhân viên trách nhiệm của tiểu bang nói rằng họ chưa thể theo dõi, kiểm tra máy đổi nước bình, lý do chính là vì họ chưa từng ghi nhận khiếu nại của khách hàng. Họ đang chuẩn bị cho một kế hoạch lấy mẫu.

Antonovich nói rằng ông rất mong tiểu bang cho phép quận kiểm tra phẩm chất của máy đổi nước bình, và quận đang saün sàng vận động cho đặc quyền nầy. "Nếu tiểu bang không cho, ông sẽ đưa vấn đề ra quốc hội để dành cho bằng được." Ông Cam Curier, một phụ tá của ông Antonovich, nói rằng Hội đồng quận sẽ yêu cầu Phòng Kiểm tra Thuế vụ chấp thuận một biện pháp giúp cho quận có đủ kinh phí để triển khai kế hoạch kiểm tra phẩm chất nước bình. Ông Prochot nói rằng nếu quận phải tăng các khoảng lệ phí để tạo kinh phí cho kế hoạch nầy, kỹ nghệ rồi sẽ phải làm tăng thêm gánh nặng cho người tiêu thụ mà thôi.

Về phần Glacier, đại diện của họ đã cho biết họ saün sàng mời các chuyên viên kiểm tra của quận đến kiểm soát máy móc nào họ thấy cần thiết. Chuyên viên sức khỏe công cọng, Bác sĩ Honathan Fielding, nói: "Chúng ta chưa tìm thấy chứng cớ rằng loại nước nầy đã là nguyên nhân của một chứng bịnh nào." Mặc dầu vậy, kết quả nghiên cứu cũng làm cho ông phải phát động một kế hoạch kiểm tra máy đổi nước bình.

Như vậy, rõ ràng đây vẫn còn là một vấn đề và là quyết định của chính các giới tiêu thụ, Ông tiếp: "Nước thành phố có lẽ vẫn là tốt hơn."

Phan Như Diệp