Ý Nghĩa Cuộc Sống

(Trích các vi thư trao đổi trong tháng Giêng, 1999)
Bài của DBĐ

Thưa quý bạn,

Tôi vừa nhận được một email quá hay mà tôi xin tạm đặt tên là "Ý Nghĩa Cuộc Sống", nay xin mạo muội chuyển đến quý bạn thưởng thức:
We have taller buildings, but shorter tempers; wider freeways, but narrower viewpoints; we spend more, but have less; we buy more, but enjoy it less.
We have bigger houses and smaller families; more conveniences, but less time; we have more degrees, but less common sense; more knowledge, but less judgment; more experts, but more problems; more medicine, but less wellness.
We spend too recklessly, laugh too little, drive too fast, get too angry too quickly, stay up too late, get up too tired, read too seldom, watch TV too much, and pray too seldom.
We have multiplied our possessions, but reduced our values.
We talk too much, love too seldom and lie too often.
We’ve learned how to make a living, but not a life; we’ve added years to life, not life to years.
We’ve been all the way to the moon and back, but have trouble crossing the street to meet the new neighbor.
We’ve conquered outer space, but not inner space; we’ve done larger things, but not better things; we’ve cleaned up the air, but polluted the soul; we’ve split the atom, but not our prejudice; we write more, but learn less; plan more, but accomplish less.
We’ve learned to rush, but not to wait; we have higher incomes; but lower morals; more food but less appeasement; more acquaintances, but fewer friends; more effort but less success.
We build more computers to hold more information, to produce more copies than ever, but have less communication; we’ve become long on quantity, but short on quality.
These are the time of fast foods and slow digestion; tall men and short character; steep profits, and shallow relationships.
These are the times of world peace, but domestic warfare; more leisure and less fun; more kinds of food, but less nutrition.
These are days of two incomes, but more divorce; of fancier house, but broken homes.
It is a time when there is much in the show window, and nothing in the stockroom.
Let's think about it......
Many people will walk in and out of your life, but only true friends will leave footprints in your heart.
To handle yourself, use your head; To handle others, use your heart.
Anger is only one letter short of danger.
If someone betrays you once, it's his fault; if he betrays you twice, it's your fault.
Great minds discuss ideas; Average minds discuss events; Small minds discuss people.
God gives every bird its food, But He does not throw it into its nest.
He who loses money, loses much;
He who loses a friend, loses more;
He who loses faith, loses all.
Beautiful young people are acts of nature, But beautiful old people are works of art.
Learn from the mistakes of others. You can't live long enough to make them all yourself.
The tongue weighs practically nothing, But so few people can hold it.
Dinh thự cao hơn nhưng tánh tình thấp xuống
Đường sá rộng thêm mà cái thấy hẹp đi
Xài nhiều, có ít
Mua nhiều hơn mà vui chẳng thấy chi
Đó gọi là "Sống" ư ?
Gia cư lớn và Gia đình nhỏ bớt
Nhiều tiện nghi nhưng lại thiếu ngày giờ
Thêm cấp bằng lại giảm thiểu lương tri
Nhiều kiến thức mà kém phần phân biện
Lắm chuyên gia thì vấn đề cũng lắm
Thuốc có nhiều nhưng sức khỏe giảm đi
Đó gọi là "Sống" ư ?
Tiêu xài quá cẩu thả
Cười vui quá hiếm hoi
Lái xe quá gấp rút
Nổi giận quá dể dàng
Thức quá khuya
Dậy quá mệt
Đọc sách quá ít
Coi TV quá nhiều
Tĩnh tâm quá ít oi
Đó gọi là Sống ư ?
Sở hữu tăng bội
Nhân phẩm giảm đi
Lời nói nhiều quá
Tình thương hiếm khi
Gian dối tràn đầy
Biết kiếm sống, không biết vui trong cuộc sống
Thêm tháng năm để mạng sống kéo dài
Nhưng không thêm sức sống cho tháng ngày
Cung Nguyệt lui tới thông thương
Mà không qua nổi bên đường thăm hàng xóm
Biết chinh phục không gian bao la
Nhưng không biết khắc phục nội tâm ta
Làm lắm chuyện lớn mà không làm nên nhiều việc tốt
Giữ không khí sạch trong nhưng ô uế linh hồn
Nhân nguyên tử biết tách ra mà thiên kiến chẳng cách ly
Bày vẽ văn từ nhiều nhưng tri thức kém đi
Trù tính nhiều mà thành tựu không có chi
Đó gọi là Sống ư ?
Biết hối hả mà không biết đợi
Lợi tức tăng đầy mà đạo đức cạn vơi
Thực phẩm dư thừa
Không biết chia phân
Quen biết rất nhiều
Giảm bớt bạn thân
Gắng sức nhiều
Thành quả chẳng bao nhiêu
Chứa nhiều tin
In nhiều sách
Ít truyền đạt
Số lượng tăng
Phẩm chất giảm
Ngốn cho nhanh
Tiêu thật chậm
Dáng người cao
Phẩm cách thấp
Lợi lộc sâu dày
Giao tiếp qua loa
Thế giới hòa bình
Gia đình gây chiến
Chơi lắm trò
Nhưng chẳng mấy lúc vui
Thức ăn có nhiều
Mà dinh dưỡng kém đi
Lợi tức hai nguồn
Ly dị tràn lan
Gia cư giàu sang
Gia đình nát tan
Chỉ để "chưng bày"
Kho chứa "trống không"
Bạn hởi!
Đây là lúc ta nên tự hỏi lòng...
Nhiều người đi qua đời ta
Chỉ bạn tri âm ở lại tim ta
Dùng trí xét mình
Dùng tâm tiếp người
Sân hận là hiểm nguy bước tới
Một lần người phụ, lỗi ấy do người
Hai lần người phụ, lỗi đó tại ta
Bậc đại trí luận về "Lý"
Kẻ trung nhân bàn đến "Sự"
Hạng thấp thỏi moi móc "Người"
Trời đất dưỡng nuôi muôn vật
Nhưng không dâng tới miệng muôn loài
Hao tài, hao tổn lớn
Mất bạn, mất to hơn
Mất niềm tin, mất tất cả
Sắc đẹp thiếu niên là tác phẩm của Tự nhiên
Nét đẹp tuổi già là công trình từ nghệ thuật
Cuộc sống rất ngắn ngủi,
Làm sao cho trải hết việc đời ?
Vậy ta nên học hỏi
Từ kinh nghiệm của người
Lưỡi tuy không nặng
Thử hỏi tại sao
Hiếm người giữ đặng ?

DBĐ
(Ghi chú thêm của "Tòa soạn": Một phần của bài này, do Trần Trọng Quốc Khanh dịch, đã có phổ biến trên tạp chí Văn, số 33, tháng 9/1999)