TRĂN TRỞ

(cho ông xã để nhớ những mùa mưa kỷ niệm)

Có buồn không anh khi vòng tay đã mỏi

mắt đã mờ, tóc đã điểm sương phai

sáng thức dậy nghe trong mình nhức nhối

soi vào gương nhăn nếp trán, ai đây?!!!

Có lo không anh những đêm nằm thao thức

tay chân rã rời nhưng mắt vẫn trơ trơ

Xoay trở hoài sợ người thương mất giấc

nên cố nằm im và không nghĩ vu vơ

và cố đếm nào một, hai, ba, bốn

những con cừu trắng toát lẫn trong sương

Có lạnh không đàn cừu con chen chúc

giữa đêm khuya như trong chuyện hoang dường

Và cứ thế em đếm đi đếm lại

những chặng đời tự thuở tóc xanh xưa

và cứ thế em nằm thương nhớ mãi

một đoạn đời thấp thoáng những cơn mưa...

Cơn mưa đầu tiên khi "ông Thầy" cáo bệnh

Mấy cô học trò lũ lượt kéo đi thăm 

Đường thì xa, trời chuyển mưa mù mịt

chẳng ngại trời mưa, chỉ thấy chút ngại ngùng

(Thầy với em cùng làm chung Điện Lực

chỉ bầy trò dậy học để làm quen)

Rồi tiếp nối một chiều nao hò hẹn

Đêm Mầu Hồng trời bỗng đổ cơn mưa

Níu tay anh em vừa đi vừa chạy

Gặp trời mưa vẫn phải đội mưa về

(Lỡ sai giờ thì Mẹ mắng cho nghe

Cơn mưa ấy biết bao là kỷ niệm...)

Rồi ngờ đâu một tháng Tư mưa gió

Mình chia tay xa cách mấy năm dài

Em ôm con lên xe buồn muốn khóc

Dưới màn mưa anh lặng đứng trông theo

Ôi cơn mưa chiều tháng Tư ảm đạm

Như thương ai trôi nổi kiếp lưu đầy

Như thương người mấy năm tù lận đận

Biết bao giờ mới gặp lại nhau đây...

Ngoài song kia bầy chim lên tiếng hót

Qua một đêm trăn trở chuyện xa vời

Căn nhà êm, chồng con đang say giấc

Chợt nghe lòng ấm áp quá đi thôi

Đừng buồn nghe anh vì hôm nay dậy muộn

Vội vã đi làm không kịp để hôn anh

Đường khuya nhạt nhòa, ánh đèn vàng quay quắt

nhớ vầng trăng năm cũ giữa công viên...

Y-Nguyên

(tháng 10 năm 2000)