Khi Em Đã Già

thơ nguyễn đăng tuấn

(trích từ Liên mạng)

khi em đã già và ta cũng quá già

hai đứa lụm khụm hỏi thăm nhau

bàn tay run rẩy như thời trước

chả dám cầm lâu sợ làu bàu

khi em đã già và ta cũng run chân

chả dám ra đường xe chạy nhanh

đành ngồi trước cửa mơ ngày ấy

tung tăng bướm lượn của thanh xuân

khi em đã già và ta đã kèm nhèm

nhìn nhau lệ ứa trong buồn phiền

ảo hoá ra ta thời trai trẻ

lễ mễ cùng em chốn phố quen

khi em đã già và ta đã xuội lơ

chao ôi ngày ấy rất bất ngờ

là xương vai gánh cùng rong ruổi

thôi lỡ rồi đành phận bơ vơ

nguyễn đăng tuấn