ĐỂ TRẢ LỜI MỘT CÂU HỎI

( cho Cường Thắng và Tường Vi của Bố Mẹ)

Anh cứ hỏi sao em thôi làm thơ

anh băn khoăn không biết tự bao giờ

nguồn thơ em theo những dòng chữ đẹp

đã âm thầm tan biến với tình thơ

Anh cứ lo vì anh mà em khổ

vì "ghen tuông" nên em hóa dại khờ

thêm đàn con làm tối tăm mắt mũi

thì giờ đâu mà mộng với mà mơ

Anh cứ sợ vì anh hay "chế giễu"

mấy anh chàng thi sĩ ở nhà bên

đời khắc khoải thu mình trong manh chiếu

hồn say sưa mơ trăng gió qua thềm

Rồi anh nghĩ vì anh không yêu thơ

Nên em buồn em chẳng muốn làm thơ...

Tội nghiệp anh sao lo nhiều quá thế

Lo bạc đầu chỉ thêm khổ anh thôi

anh có biết lòng em luôn mơ nghĩ

giữa đôi ta, thơ đã ở đây rồi...

Thơ ẩn hiện quanh đây ngày nắng gió

Thơ hồn nhiên tự tại quá đi thôi

Thơ bàng hoàng ở trong từng hơi thở

và từng giây từng phút của cuộc đời

Anh có biết chẳng bao giờ em nghĩ

là em buồn vì thiếu những vần thơ

anh cho em một mối tình chung thủy

với muôn lời yêu ngàn kiếp mong chờ

Hãy lặng yên để ta cùng cảm nhận

những dòng thơ không diễn tả bằng lời

và siết chặt vòng tay cùng ấp ủ

ba "bài thơ" yêu quí nhất anh ơi...

Y-Nguyên

(tháng 10 năm 2000)