Quê Hương Và Mưa ...
Trong Trí Nhớ

Không bao giờ tôi quên... hình ảnh những con đường lá me rơi vàng úa

Những ao bèo có hoa súng nở trắng chiều mưa

Xác xơ vài túp lều tranh

Tường nghiêng mái đổ

Không bao giờ quên rằng tôi đã lớn lên ở đó

Những buổi sáng mùa Xuân đi đò qua sông theo Me ra chợ

Trời lất phất mưa bay trên những cánh đồng

Chợ họp thưa người dăm ba quang gánh

Chỉ thế thôi nhưng nên thơ và thật là vui

Khi nghe Me bàn chuyện mua thêm lá dong về gói bánh

Không bao giờ tôi quên hình ảnh một nồi khoai bốc khói

Những ngày mưa lạnh căm, mở mắt dậy đã thấy nồi khoai

Miếng khoai ngọt bùi nhưng ngán quá chắc nuốt không trôi

Nên cứ thế tôi nằm lì trong chăn mà khóc

Không bao giờ tôi quên những buổi sáng đầu Xuân cùng chị Minh lên chùa hái lộc

Chị tôi mặc áo len hồng đôi má đẹp hây hây

Và trời cũng lất phất mưa bay

Ôi những hạt mưa Xuân cuả quê hương miền Bắc

Hạt mưa êm đềm rơi trong tuổi thơ ngây

Ðó là tuổi đẹp thần tiên

Nay đã mất

Sao không cho tôi quên hình ảnh từng đoàn người lếch thếch

Bỏ hết ruộng vườn nhà cửa dắt díu nhau đi

Sao không cho tôi quên hình ảnh những người thân vì chiến tranh mà chết

Ðể cho tôi đừng khóc... khi Xuân về

Y Nguyên