Thơ Vui Vợ Chồng

 


(Nguyễn Văn Hoa sưu tầm)

 

Kén vợ

 Lấy vợ khó lắm ai ơi

 Lấy phải ngựa trời, mang họa vào thân

 Từ đầu cho chí ngón chân

 Phải nhìn cho kỹ phải tầm cho ra

 Gái xấu như quỷ dạ xoa

 Để gác chuồng gà, chồn cáo hãi kinh

 Lấy người quá đẹp quá xinh

 Kẻ ngắm, kẻ rình, kẻ tán lôi thôi

 Lấy người lắm miệng lắm môi

 Ăn uống no rồi kiếm chuyện cãi nhau

 Nhâng nháo cái mặt mo cau

 Chẳng biết xấu hổ còn đâu là người

Gặp ai cũng liếc cũng cười,

 Tú bà là giống suốt đời lầu xanh

 Bước chân nhún nhảy đỏng đanh

 Liếc mắt đưa tình là gái đa dâm

 Hở hang ăn mặc khoe thân

 Mặt dày, mày dạn bất cần tiếng tăm

 Miệng rộng thêm mắt lá dăm

 Chính bà La Sát dám ăn thịt người

 Mở miệng quen thói dạy đời

 ”Bình quyền, bình đẳng”, ấy người bon chen

 Ngồi lê, tán gẫu thành quen

 Gái hư, thóc mách, hay xen chuyện người

 Lưng dài công việc biếng lười

 Cửa nhà dơ dáy đó thời gái hư

 Gái nào xanh lả tương tư

 Đa tình, yểu tướng kể như bỏ rồi

 Gái nào phách lối khinh đời

 Đầu chồng, đè xuống nó ngồi lên trên

 Chằn tinh, Hà Bá không nên

 Lại gần nó... cắn chẳng điên cũng cuồng

 Gái nào không biết thủ thường

 Đua đòi ganh tỵ có đường chia ly

 Gái nào ướt át lâm li

 Ngoại tình lãng mạn, nó thì một cây

 Phấn son dầy một thước tây

 Áo quần lòe loẹt gái này bỏ đi

 Khôn ngoan trong dạ khắc ghi

 Vợ chẳng ra gì thiên hạ cười chê

 Lấy người đần độn u mê

 Còn hơn quỷ cái đi về khổ thay

 Lấy vợ chớ vội liền tay

 Thủng thỉnh đợi ngày kiếm được nàng tiên

 Công dung ngôn hạnh đặt trên

 Không có vợ hiền... thà ở độc thân!

            T.M. (PVD)

 

 Kén Chồng

 Ra đi mẹ đã dặn rằng

 Lấy chồng phải tránh mấy thằng xì ke

 Tìm người có nhà có xe

 Có tiền có của có nghề nhiều lương

 Đừng nhìn diện mạo mà thương

 Đừng nghe tán tỉnh yêu đương tầm phào

 Phải tìm cho được anh nào

 Học cao làm lớn ra vào thảnh thơi

 Làm bà lớn, sướng thì thôi!

 Lấy thằng nghèo khó, cả đời lầm than

 Chọn nơi quyền quý cao sang

 Lụa là gấm vóc bạc vàng đầy rương

 Chồng nghèo lặn lội gió sương

 Chân bùn, tay lấm, tìm đường tránh xa

 Chồng giàu nở mặt mẹ cha

 Lấy thằng nghèo đói rồi ra ăn mày

 Con ơi phải nhớ câu này

 Lấy chồng cho bõ tháng ngày điểm trang

 Mười hai bến nước khôn ngoan

 Lấy chồng xem ví, xem đàng quan gia

 Để theo kịp với người ta

 Cố tìm triệu phú cả nhà... vui lây! (T.M.)

 Đạo Thờ Chồng

 Ngày xưa tứ đức tam tòng

 Công dung ngôn hạnh các chồng đặt cho

 Chồng chết phải ở vậy phò

 Con cái, cháu chắt thân cò cô đơn

 Các ông sao lại bất nhơn

 Đã chết xuống lỗ mà còn ghen tương

 Không cho người khác vào thương

 Vợ dại, con nhỏ đỡ dường tay chân

 Đặt chi cái luật bức gân

 Bắt đàn bà chịu nghìn lần khổ đau

 Ngày nay hết kiếp lao đao

 Tử tế vợ ở không thì cho out

 Việc ngoài, việc trước, việc sau

 Phải chung gánh vác, càu nhàu không vui

 Anh vì thương vợ lau chùi

 Có chi cực khổ bùi ngùi thở than

 Làm chồng thì phải đảm đang

 Việc nhà bao hết, vợ làm hổng cho

 Cưng vợ ai nói đừng lo

 Nam nhi tháo vát nhận cho xế cùi

 Vì anh muốn làm vợ vui

 Nên nhường xe mới đỡ mùi hôi tanh

 Việc nhà finish rất nhanh

 Giặt giũ, rửa chén máy dành ráo trơn

 Thương vợ đừng nghĩ thiệt hơn

 Chăm chỉ làm việc không hờn giận chi

 Cửa nhà êm ấm ai bì

 Ra vào vui vẻ còn chi quí bằng

 Sắm sửa nhà cửa lăng xăng

 Cũng vì vợ thấy chiếu chăn cũ rồi

 Muốn cho hạnh phúc tuyệt vời

 Thay đổi cái mới gọi mời tình yêu

 Không lẽ anh để đến thiu

 Hâm sao nóng nổi, thuốc nhiều ích chi

 Rảnh rang vợ phải ra đi

 Học hỏi cái mới kịp thì văn minh

 Anh có vợ đẹp, vợ xinh

 Phải cho chưng diện đem trình bà con

 Đừng để vợ phải mỏi mòn

 Nhốt mình trong xó thì còn chi hoa

 

 Vàng vòng cho sắm thả ga

 Hột xoàn lớn bé về nhà đeo chơi

 Sáng mặt hãnh diện với đời

 Cày thêm chút xíu rả rời chi đâu

 Thương chồng vợ mới tính sâu

 Trước là làm của sau màu người ta

 Chiều vợ vui vẻ cả nhà

 Yên vui hạnh phúc không quà nào hơn

 Hoaiviet01 

 

 Đạo Thờ Bà

 Ngày xưa vợ phải thờ chồng

 Chồng chết ở vậy nằm không tháng ngày

 Bà nào muốn tái giá ngay

 Ba năm phải đợi qua ngày mãn tang

 Bà nào giòng giống đoan trang

 Thủ tiết trọn kiếp không màng tái hôn

 Nuôi con tới lúc lớn khôn

 Quyên sinh trọn nghĩa bảo tồn thanh danh!

 Ngày nay nàm thao?

 Ngày nay xã hội tan tành

 Luân lý đổ vỡ, nghĩa tình đáng chi!

 Tha phương học được cái gì?

 Trượng phu, thằng ở cũng thì giống nhau

 Cày nhiều, tiền bạc cất đâu?

 Nợ hơn chúa chổm! Phờ râu suốt đời

 Xe dơ hút bụi, lau chùi

 Xe hỏng nằm đó ai thời sửa sang?

 Xế anh cà rịch cà tang

 Xế ả láng coóng, thì nàng mới vui

 Suốt ngày làm đổ mồ hôi

 Cũng không hết việc trời ơi là trời!

 Lau nhà, hút bụi xong rồi

 Rửa chén, rửa đĩa, rửa nồi, rửa xoong

 Giặt quần áo, sấy vừa xong

 Ngồi ủi từng cái muốn còng cái lưng

 Đồ nàng đồ nỉ đồ lông

 Đem tiệm giặt ủi mười đồng một manh

 Quần jean, T shirt phần anh

 “Quân tử độc bộ” xoay quanh bốn mùa

 Máy này hỏng, máy kia khua

 Phải mò, phải sửa, phải mua phụ tùng

 Nhà này có sáu bẩy phòng

 Trang trí, sơn phết cho vừa lòng em

 Giường kia nằm chẳng đặng êm

 Bàn ghế không hợp! phải nên đổi liền

 Suốt đời cái túi không tiền

 Mặt mũi hốc hác như ghiền xì ke

 Mùa xuân rồi đến mùa hè

 Trồng rau, cắt cỏ chớ hề ở không

 Qua thu rồi lại sang đông

 Cào lá, xúc tuyết việc ông, ông làm!

.............................

 Nàng rảnh nàng đi chơi mall

 Nữ trang quần áo một kho kếch xù

 Tha hồ em sắm lu bù

 Thời trang lắm “mốt” lắm trò đổi thay

 Tiếc tiền anh muốn giải bày

 “Đồ khốn, đồ cheap!” em thời mắng anh

 Muốn cho ngon ngọt cơm canh

 Nghiến răng nhịn nhục làm lành cho mau

 Chớ để cho Bà giận lâu

 Bà xé hôn thú là chầu Diêm Vương

..............................

 Ông kia đến Mẽo đã lâu

 Mà vẫn không thuộc “sáu câu thờ bà”

 Đạo này không phải đạo ta

 Đạo Mỹ chính cống luật tòa hẳn hoi

 “ Chồng ngoan phải biết thờ bà

 “ Nếu bà ly dị, chia ba gia tài

 “ Khôn ngoan lý lẽ người ngoài

 “ Hỗn láo, cãi vợ có ngày nhà tan...”

 T.M. (PVD)

 

Thương Vợ

  Từ ngày anh cưới được em

 Đời anh cảm thấy ấm êm ai bằng

 Biết tánh em hay cằn nhằn

 Làm về anh chỉ ôm chầm ti vi

 Tránh đường nhường bước em đi

 Việc nhà không dám mó khi rỗi nhàn

 Muốn em nở mặt rình rang

 Khoe tài nấu nướng anh mang bạn về

 Để em có dịp khoe nghề

 Món nhậu hết xẩy em bề ra mâm

 Nhậu xong anh quay ra nằm

 Dứt cho một giấc đến gần trưa mai

 Thức dậy ăn uống lai rai

 Tiêu cơm anh độ thêm vài ba lon

 Thương em thao thức canh mòn

 Anh đi ngủ sớm cho tròn ý em

 Không muốn em chịu cực thêm

 Nên chẳng bày việc sợ em đòi làm

 Với em anh thủ phận nam

 Ăn uống ngủ nghỉ không màng việc chi

 Thời giờ còn lại ti vi

 Thủ thỉ với vợ không đi khỏi nhà

 Thương em chơn chất thật thà

 Đảm đang con cái cửa nhà khéo tay

 Nấu cơm giặt giũ cả ngày

 Thời giờ không có để xài tiền anh

 Có thương anh mới để dành

 Hoaiviet01

 

 Thương Chồng

Từ ngày tía gả cho anh

 Em đây thủ phận vợ lành đảm đang

 Ra đường đâu dám ăn hàng

 Chỉ mua mấy món loàng xoàng điểm tâm

 Thấy anh làm việc quá chăm

 Nên em sắm nệm anh nằm khỏe lưng

 Biết anh thích ăn mắm chưng

 Đi ra tiệm mắm em bưng về liền

 Tánh anh lục đục, làm siêng

 Nên em nhường hết việc riêng cho mình

 Sợ anh không việc bất bình

 Nên em nhịn nhục làm thinh anh làm

 Mua sắm em đâu có ham

 Chỉ vì theo ý em làm vừa anh

 Em biết anh thích màu xanh

 Nên mua mấy cái để dành ngắm chơi

 Ở nhà thui thủi đơn côi

 Sắm thêm vi tính rảnh ngồi chơi game

 Anh thích đời sống êm đềm

 Mang về mấy đĩa nhạc êm làm quà

 Tánh anh không thích la cà

 Sau khi xong việc về nhà với em

 Đi chơi chi lại gây phiền

 Về nhà giúp vợ ấm yên cửa nhà

 Vốn em chân chất thiệt thà

 Muốn gì anh nói, thả ga em chiều

 hoaiviet01 

 

 Gia tài của vợ

 Một ngàn năm nô lệ “ vợ “ nhà

 Một ngàn năm nô lệ “ vợ “ con

 Hai mươi năm rửa chén giặt đồ

 Gia tài của Nàng để lại cho ta

 Gia tài của Nàng là khối việc nhà

 Một ngàn năm ta sợ đàn bà

 Một ngàn năm ta sợ “ vợ “ ta

 Hai mươi năm làm hết việc nhà

 Ôi còn là gì, một đời trai tơ

 Chỉ còn lại là một kiếp dại khờ

 Nàng dạy ta biết nấu thịt bò

 Nàng dạy ta biết kho thịt kho

 Ta biết kho thịt kho, cho thật ngon

 Nàng dạy ta, rửa chén chùi nhà

 Nàng dạy ta biết mua đồ “sale”

 Ôi biết bao là ơn, ơn vợ nhà

 Một ngàn năm đi làm người chồng

 Một ngàn năm trong đời xiềng gông

 Hai mươi năm làm kiếp lòng thòng

 Ôi còn gì là ngoài bộ xương teo

 Chỉ còn lại là một kiếp bọt bèo

 Đời đàn ông như vậy là thường

 Đời đàn ông như vậy mà thương

 Con con ơi hãy rán noi gương

 Hễ làm việc nhà thì đừng bê tha

 Cho dù sợ bà, thì cũng bà nhà

 Dạy cho con biết quí đàn bà

 Dạy cho con biết như người cha

 Con biết như người cha, vui cửa nhà

 (Con biết như người cha... vui... cửa... nhà...)

 

 Định nghĩa “Vợ”

  Vợ là mẹ các con ta

 Thường kêu bà xã, hiệu là phu nhân

 Vợ là tổng hợp: “bạn thân,

 Thủ trưởng, bảo mẫu, tình nhân, mẹ hiền...”

 Vợ là ngân khố, kho tiền

 Gởi vô nhanh gọn, hơi phiền rút ra

 Vợ là biển cả bao la

 Đôi khi nổi sóng khiến ta chìm phà

 Vợ là âm nhạc, thi ca

 Vừa là cô giáo, vừa là luật sư

 Cả gan đấu khẩu vợ ư?

 Cá ươn không muối, chồng hư cãi vờ (vơ.)

 Chồng ơi! Đừng có dại khờ

 Không Vợ, đố biết cậy nhờ tay ai?

 Vợ là phước, lộc, thọ, tài...

 Thuộc trăm định nghĩa, trả bài Vợ khen

 Vợ, từ thiếu nữ hiền lành

 Đến khi xuất giá trở thành... “quan gia”

 Vợ là con của người ta

 Và ta quen Vợ chẳng qua vì tình

 Có quan thì phải có binh

 Nên ta làm... lính hầu tình “quan gia”

 Con ta do Vợ sanh ra

 Nên ta với Vợ ... chẳng bà con chi

 Tại vì hôm Vợ vu quy

 Ta lỡ làm... lính hầu đi bên nàng

 Làm lính chứ không... làm tàng

 Tính chất Vợ ta phải càng hiểu hơn

 Mỗi khi mà Vợ giận hờn

 Áp dụng “công thức giản đơn... “làm huề"

 Khi Vợ đã ngỏ lời... chê

 Thì nên sửa đổi... “đa bê” tức thì (database)

 Mỗi khi Vợ phán chuyện gì

 ”Program” Vợ viết nhớ ghi trong lòng

 Khi Vợ đã nói là... “không!”

 ”Nguyên hàm bất định”, đừng mong tìm dò

 Vợ mà nổi nóng giằng co

 ”Bảo toàn định luật” phải lo sẵn sàng

 Khi nào cùng Vợ ra đàng

 ”Bảy hằng đẳng thức” sẵn sàng lắng nghe

 Mỗi khi mà đã ngừng xe

 Phải lo... “chuyển vế “ mở xe cho nàng

 Cùng Vợ đi vào nhà hàng

 Không nên tự ý “khai hàm tích phân”

 Hễ thấy Vợ cứ nhăn nhăn

 ”Khảo sát hàm số “ nhưng cần làm thinh

 Vợ ... “input” chữ  “Shopping”

 Thì... “output” phải áo xinh, váy đầm...

 Muốn Vợ đừng có... chầm bầm

 Credit cards cứ âm thầm... “khai căn”

 Nếu... lỡ mà có lăng nhăng

 ”Giá trị tuyệt đối” một lần rồi thôi

 Tình Vợ mà có muôn đời

 Phải nhường Vợ chức... “đương thời quan gia”

 Muốn Vợ trẻ mãi không già

 Lưng ta chắc phải như là... “parabol”

 Tính chất Vợ thì phải tuân

 Kẻ làm... lính phải luôn luôn thật thà

 Nấu cơm, đi chợ, quét nhà...

 Quan gọi thì... dạ , bẩm bà có ngay

 Quan thương sẽ cười suốt ngày

 Quan ghét... lính sẽ bị đày khổ sai

 Hễ ai có cười chê bai

 Đổ thừa... thương Vợ chứ ai mà... đần

 Tính chất phải... học nhiều lần

 Nếu không áp dụng trăm phần trăm... thua!!!

 

 Chồng than thở

 Chiều chiều bìm bịp kêu chiều

 Lấy vợ thì cũng lấy liều mà thôi

 Ban ngày làm việc tả tơi

 Ban đêm hầu vợ, phận tôi đêm trường

 Nằm chung thì bảo chật giường

 Nằm riêng lại bảo... tơ vương con nào

 Lãng mạn thì bảo tào lao

 Đứng đắn lại bảo người sao hững hờ

 Khù khờ.... thì bảo giai tơ

 Khôn lanh thì bảo... hái mơ bao lần

 Cả đời cứ mãi phân vân

 Tơ lòng con gái biết mần sao đây...

 

 Vợ than lại 

 Chiều chiều tiếng vịt kêu chiều

 Lấy chồng chi để trăm điều đắng cay

 Ban ngày nằm ngủ bảo phơi

 Ban đêm nằm ngủ: “Mình ơi, trả bài”

 Thẳng băng thì bảo sân bay

 Lớn quá thì phán: “Mặt này, chúa dâm”

 Gầy thì chồng bảo cây tăm

 ”Phì nhiêu” thì ổng lầm bầm: “Cái lu”

 Nhiều con bảo: “Đẻ như gà”

 Không con thì bảo: “Tại bà không chăm"

 Đầu năm khấn nguyện lâm râm

 Kiếp sau làm kiếp con tằm sướng hơn

 

Cô Láng Giềng

VHT   (Trích liên mạng)

Xế nàng đậu cạnh xế tôi

Cách nhau chỉ một lằn vôi trắng ngần

Tánh tôi vốn dĩ ngu đần

Tưởng đâu nàng cũng cù lần như tôi

Lắm lúc nàng tựa Thiên Lôi

Đỏng đa đỏng đảnh đôi môi dỗi hờn

Sometimes nàng lại lơn tơn

Sớn sác mở cửa làm sờn xe tôi

Đau lòng đành chịu phận thôi

Bồ hòn ngậm đắng đứng ngồi xót xa

Vậy mà nàng chẳng buông tha

Lại còn đậu lấn lướt qua bên này

Rửa xe nàng cứ vung tay

Vắt khăn qua xế cận kề ngon xơi

Nhìn nàng, nàng vẫy tay chơi

Xem như chuyện nhỏ, chẳng lời sorry

Xế anh nào có thá gì

Tha hồ bụi đất nàng đì khắp nơi

Quét lau chùi rửa tơi bời

Trắng răng, nàng cứ khơi khơi cười tình

“You ơi! I need câu bình”

“Cable” thắm thiết xế mình xế ta

Mỗi ngày vài bận câu qua

Chẳng cần e ngại hết “ga” hồi nào

Xe nàng nổ, tớ thở phào

Chưa hề nghe nói lời nào cám ơn!

Đôi khi nàng tựa lên cơn

Vào xe đóng cửa ôm đờn hát ca

Mùa hè nóng nực thấy cha

Thương nàng tôi lạy, thôi bà nội ơi

Bà hát nữa lệ con rơi

Đời con văn nghệ tả tơi thân già

De xe nàng nhấn hết ga

Tưởng chừng lấy mạng không tha phen này

Thù nàng, tôi hẹn có ngày

Cộng vốn lẫn lãi, quyết đày đọa em

Ráng chờ chống mắt mà xem

“Ơn đền, oán trả”, sẽ đem phục thù

Tình câm tôi lỡ đánh đu

Thì hay nàng mới vừa “move” tháng rồi

“Cable” lăn lóc đơn côi

Làm sao hiểu được rằng tôi yêu nàng

Bỗng dưng ngấn lệ hai hàng

“Parking” trống vắng, lá vàng ngẩn ngơ...

V. H. T.

 

Đong đưa

(Nguyễn Quang Hữu sưu tầm)

Trời sinh ra cái đong đưa

Đong đưa nụ cười, đong đưa con mắt

Từ khi có loài người trên trái đất

Có đàn bà thì có đong đưa

Mắt đong đưa là đôi mắt có bùa

Bao chàng trai ngã lòng xin chết

Môi đỏ thắm màu lời thề tâm huyết

Bao chàng trai minh mẫn hóa ngu ngơ

Nàng đứng núi này ngó đỉnh bên kia

Lời hẹn ước bất thình lình dang dở

Tình yêu như cánh cò đang vỗ

Bị đạn chì gãy đứt chung chiêng

Mắt đong đưa đan lưới cơ duyên

Như tơ nhện chăng đầy lối gió

Những chàng trai hồn nhiên như thỏ

Bị sập bẫy rồi chưa hết ngây thơ

Nàng đòi nuông chiều, đôi mắt như mơ

Chàng nhìn nàng dùng dằng chưa quyết

Nàng cúi đầu lệ rưng đôi mắt

Chàng chỉ còn một cách chào thua

Đong đưa cười con mắt đò đưa

Đẹp rực rỡ, chưa bao giờ đẹp thế

Chàng chưa hoàn hồn mới vừa chợt ngộ

Đã bị mắt nàng thiêu cháy thành than

Sẽ còn nhiều rắc rối giữa nhân gian,

Sẽ còn những chàng trai ngã lòng xin chết

Sẽ còn những anh hùng tê liệt

Vì trên đời còn có đong đưa

Nguyễn Quang Hà

 

Đại Pháo Gầm

(Sáng tác của Châu Khắc Tử)

 Đại pháo gầm, một người nằm xuống

 Nằm xuống rồi có còn biết gì không anh

 Có biết rằng vợ trẻ khóc thây chồng

 Có biết rằng mắt mẹ mờ khói nhang.

  Đại pháo gầm, người mất đôi tay

 Ôi lấy gì ôm dáng em gầy

 Trở về đây chỉ làm em sợ hãi

 (câu này quên...)

 Đại pháo gầm, người mất đôi chân

 Còn đâu bóng dáng anh thiên thần

 Để cùng em dạo phố chiều xuân

 Ôm gói trọn số kiếp tàn thân.

 Đại pháo gầm, người đứt mất thằng cu tý

 Đến bên em mà cảm thấy trống giữa hai chân

 Em lại nói “Đừng tha em anh nhé!”

 Làm anh buồn, anh hận cái ca nông.

Người lặn lội cố đi tìm John Bobbit

Để xem, bị pháo rồi, còn fix được hay không

Nếu fix được thì thật là quá đã

Khi người về, em sẽ thấy pháo bông.

Châu Khắc Tử