Thơ Vui

Sưu tầm của Chính Nguyễn

Ngày đó

Về vườn cuốc đất trồng khoai,

Nhớ anh ngày đó dấu hài của em

Nhớ em trong những ngày mưa

Anh ôm, em nói “trái chưa chín mùi”

Bây chừ trái đã chín mùi

Anh còn cái cuốc em vui với người

Bây giờ đất cỗi khoai sùng

Cuốc làm chi nữa bộ khùng hay sao

Bao năm cuốc đến xanh xao

Bao lần cuốc lộn phải vào nhà thương

Trái kia chín mọng trong vườn

Cuốc không nhấc nổi hết đường chịu thôi!

Hôm nao lúc chửa chín mùi

Cuốc còn vững cán thì thời không cho

Khiến xưa cuốc phải buồn so

Buồn tình nên mới cuốc cho vườn người

Hôm nay cuốc đã rã rời

Rửa tay gác cuốc xin người hiểu cho ...

Công anh cuốc đất trồng khoai

Chờ ngày trái chín chờ ai đáp tình

Vì thương anh đã hy sinh

Bấm lòng chờ đợi ngày tình chung đôi

Nào ngờ trái đến tay người

Giờ anh cuốc đất ngậm ngùi tiếc thương!!!

Đất khô khoai đã sượng sùng

Nhớ em anh bổng ... dở khùng dở điên

Đào khoai cuốc đất liên miên

Cuốc cho đến mệt, ngủ quên buồn phiền...

Tình anh cuốc đất

Chán anh cuốc đất trồng khoai

Ngày nào cũng cuốc một hơi đến chiều

Bỏ em vò võ tiêu điều

Môi son má phấn xế chiều hẩm hiu

Tuổi xuân em có bao nhiêu

Mà anh rán cuốc cho nhiều vườn ai

Người xưa nói quả không sai

“Trâu chậm nước đục” anh thơì biết không?

Giờ đây em đã có chồng

Tình anh cuốc đất em “cầm lòng” mang theo

Xí Xọn khoan đã mà...

Trời trao cho cuốc thật là phiền

Hùng hục cả ngày lẫn cả đêm

Làm trước làm sau cùng khắp xóm

Cuốc lui cuốc tới đủ mọi miền

Vườn ấy ngày xưa không cấm cửa

Đất nọ cần đâu cuốc đỡ ghiền

Cuốc lỏng bỏ nghề giờ em gọi

Cuốc vừa chôn xuống lại đào lên

Vậy thì từ nay ...

Nước đục còn hơn không nước uống

Tình xuân phí uổng đền ai tình già

Tình già cuốc chậm nhưng mà...

Còn hơn không cuốc hay là cuốc hư ...


Bố Đâu Có Lịch Sự:

Ông bố về tới nhà cằn nhằn thằng con:

- Con không tỏ ra lịch sự và có học giống như bố ngày xưa?

Thằng con:

- Tại sao hả bố?

- Hồi nãy trên xe buýt, con ngồi tỉnh bơ, không biết đứng dậy nhường chỗ cho bà già đứng trước mặt.

- À, bố ngày xưa cũng đâu có lịch sự!

- Tại sao?

- Con thấy cái hình bố còn trẻ, ngồi chễm chệ trên ghế, còn mẹ thì đứng ở bên cạnh.

- Cái đó là khác, vì mới cưới được có một tuần, bố đứng đâu có vững. (NQH kể)