Tạp Ghi “I-Meo” ... Về Hưu

(Những Mẩu Chuyện Vui Buồn Thường Ngày Của Một Vài THĐL Trao Đổi Qua Vi Thư)


1/2003 - H2-T1 : Jan 15

Tôi cũng còn bị đau mắt nên ít viết thư cho bạn bè. Nay đọc thư anh gửi cho C1 nên sực nhớ như tôi còn nợ anh điều gì mà nghĩ mãi chưa ra. Thôi thì nhớ chuyện nào thì nói chuyện ấy vậy.

Anh T1 ơi, Một buổi sáng đẹp trời, sau mấy ngày mưa liên tiếp vì bão tố ở đau thổi về vùng Vịnh, tôi đứng ngắm nhìn bông hồng đỏ thắm ở cuối vườn và nhìn những giọt nước mưa đêm qua đọng dọc dài theo cành cây mơ bên cửa sổ, long lanh như những hạt kim cương.

Tinh thần thoải mái lạ thường. Tôi ngồi vào bàn giở cuốn báo Điện lực ra xem. Mới giở mấy trang đầu trong mục thư tín của anh, tôi giật nẩy mình vì thấy tên tôi trong ấy. Đọc vội vàng. Tôi thấy anh đại lượng thật. Tôi cứ nghĩ là những bức thư của tôi sẽ làm anh bực mình lắm, nhưng không dè nó lại làm anh cười ra nước mắt và đăng lên báo cho mọi người đọc chơi.

 Anh T1 à! Anh cho tôi một hạnh phúc bất ngờ đấy. Hạnh phúc bất ngờ bao giờ cũng là hạnh phúc trọn vẹn. Hạnh phúc mong cầu thường nó thiếu cái này hay thiếu cai kia. Tôi ngồi đọc lại thư mình, tự nhiên cũng thấy vui vui. Khi tôi viết gửi cho bạn bè, nhiều khi không dám đọc lại và cũng có khi chẳng nhớ mình viết cái gì. Cứ cái đà này, anh sẽ còn mệt với tôi. Tôi nay về hưu rồi, rảnh rỗi, cứ gửi đến anh “mỗi ngày một truyện” thì chắc anh cũng đành phải “hưu non“ với tôi thôi.

Ngồi nghĩ lại mình. Tôi chẳng chí khí như cụ Nguyễn Công Trứ để :

Đã mang thân ở trong trời đất

Phải có danh gì với núi sông.

Và để khi về hưu Cụ cưỡi trâu, đủng đỉnh theo sau một đôi "dì" và để giữa đồng cụ “ứ hự“ với thuyền quyên.

Tôi cũng không thanh nhã như cụ Nguyễn Khuyến, thanh nhàn trong chiếc thuyền câu :

Ao thu lạnh lẽo nước trong veo

Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo

Tôi cũng không giống cụ Tản Đà, suốt cuộc đời, vác cái “dư đồ rách“ trên vai để đòi vá đi vá lại, để  đến cuối cuộc đời Cụ than :

Hai vai gánh nặng con đường thời xa.

Nếu tôi có giống chăng là giống cái hình hài của Cụ Tú Xương anh ạ :

Mặt thì trâng tráo, mắt thì nhanh...

Và có giống cụ thêm tý nữa thì cũng chỉ là giống :

Ba cái lăng nhăng nó quấy ta ...

Thôi thì chẳng giống ai được thì đành giống mình thôi. Về già hay chớm già, ngày ngày ngồi viết thư  "tán láo“ với bạn bè. Bức thư này tôi không sợ anh đăng báo vì báo đã in rồi. Vài hàng “lùng tùng xoèng“ với anh.

Tết lại sắp đến rồi.

Lại thêm một tuổi đời.

Ba vạn sáu ngàn ngày là mấy.

1/2003 - T1-H2 : Ján 16

Anh là “N.G.” mà hình như anh có họ với tôi, vì tôi thấy anh nhớ và thuộc “gia phả” nhà “N.C.” ghê quá. NCTr là ông tổ mấy đời của tôi đó anh!

 Sao mà anh đọc báo điện lực trễ thế? Đợi mưa tạnh rồi mới đọc à? Có phải đi tắm rửa sạch sẽ, thay áo dài khăn đóng, đốt trầm hương lên án thư rồi mới ngồi xuống đọc bản tin điện lực như đọc sách thánh  hiền chăng?

 Anh viết “Anh cho tôi một hạnh phúc bất ngờ đấy. Hạnh phúc bất ngờ bao giờ cũng là hạnh phúc trọn vẹn. Hạnh phúc mong cầu thường nó thiếu cái này hay thiếu cái kia...” Tôi cũng cười vui ra nước mắt, vì cái hạnh phúc này của anh cũng là hạnh phúc của tôi khi đọc được mấy cái email của anh. Anh biết không, feedback của độc giả năm nay đã bình bầu NGH là xuất sắc nhất của bản tin 22 đấy! (Tôi viết thêm cái này: anh cũng “gian” lắm, trong câu viết chưa tới 3 hàng mà tôi trích trên kia, anh đã dùng tới 4 lần chữ “hạnh”!)

 Bây giờ tôi cũng trích thêm một câu nữa của anh để gửi lại anh: “Cứ cái đà này, anh sẽ còn mệt với tôi.” Anh cứ tự nhiên viết thư hay email cho tôi, viết bao nhiêu cũng được, càng nhiều càng dài càng tốt, mỗi ngày một cái cũng được. Anh yên chí, anh viết mỗi tuần một cái tôi cũng sẽ “về hưu non” với anh cho vui! Anh đừng sợ gì cả, vì “báo đã in rồi!”

 Gửi lời thăm chị "Hạnh” và các cháu.

1/2003 - H2-T1 : Ján 21

Hôm nay tôi lại có chút thì giờ viết thư cho anh đây. Tôi xin kể anh nghe về cái chuyện dài “nhân dân tự vệ“ về hưu của tôi nhé. Mấy cái chuyện lẩm cẩm ấy mà!

Số là thế này anh ạ :

Như anh biết, các anh chị THĐL tổ chức họp mặt tất niên ở nhà tôi. Bổn phận gia chủ chúng tôi đây là phải chuẩn bị “nơi chốn“ cho buổi họp mặt ấy cho được chu đáo.

Trước hôm họp mặt hai ngày, nhà tôi, vẫn cái giọng "sai bảo" ngọt ngào:

- Sáng nay em lo chuyện đi chợ đi búa“ còn anh ở nhà “dọn nhà dọn cửa“ nghe anh, còn chuyện “làm vườn làm tược” thì thôi để ngày mai cũng được.

Nàng nói một hơi dài rồi tất tưởi ra đi.

Anh T1 ơi, thôi chết tôi rồi! Kể từ hôm về hưu đến giờ, tôi cứ tưởng như đã học được nhiều thứ lắm rồi thế mà rút cuộc tôi vẫn như chưa học được tý nào, đúng thật là “bể học“ mênh mông.

Không biết nhà tôi nói “đi chợ đi búa“ là thế nào nhỉ? Đi chợ thì tôi đã biết qua, thế còn “đi búa“ là đi đâu và làm gì thì tôi chưa biết. Tôi định mở miệng ra hỏi thì lại sợ bị nhà tôi mắng là “Thế mà cũng đòi làm kỹ sư “. Tôi phải nói thẳng với anh là mỗi khi tôi làm điều gì hư hỏng hoặc không đúng ý nhà tôi thì nhà tôi liền phang cho ngay một câu “Thế mà cũng đòi làm kỹ sư “ anh ạ, dù rằng có khi câu mắng ấy dành cho những chuyện chẳng dính dáng gì tới nghề nghiệp của tôi. Thôi thì “đi búa“ là đi đâu và làm gì thì cũng mặc kệ, lỡ ra tiếng “búa“ lại dính dáng tới cái búa cái kìm thì quê quá.

Còn cái chuyện “dọn nhà dọn cửa“ nhà tôi nhờ làm thì phải làm sao đây nhỉ? Dọn nhà thì tôi đã biết qua. Dọn nhà theo tôi hiểu là cái gì không ở trong gậm giường thì nhét vào gậm giường, cái gì không ở  trong closet thì đút vào closet, cái gì không vừa gầm giường, không vừa closet hay cả hai đã đầy thì khuân ra ngoài garage. Những cái nào không đem cất được vào ba nơi ấy thì lấy chăn phủ lên để ngụy trang. Dọn nhà là chỉ có bấy nhiêu việc, dễ mà! Còn cái chuyện “dọn cửa“ thì tôi cứ phân vân mãi, nghĩ nát óc mãi vẫn không ra. Hỏi thì không dám hỏi, làm thì không biết phải làm sao. Chả nhẽ mình tháo cái bản lề đem cánh cửa cất đi. Khó thật!

Lại còn cái chuyện “làm vườn làm tược“ ngày mai nữa đây. Làm vườn thì tôi biết là cắt cây, tỉa lá, cắt cỏ, trồng hoa... Thế còn “làm tược“ là nàng muốn tôi làm gì đây nhỉ, hay là nàng muốn tôi chặt hết cây trong vườn đi cho gọn, nếu như thế thì tôi hoan nghênh ngay đấy, dễ mà, mà nếu như không phải chặt mà lại là trồng thêm thì thật là nguy quá.

Cho chắc ăn, tôi cứ làm cái gì tôi đã quen làm đã, còn lại hạ hồi phân giải. Biết đâu có khi :

Hay là nàng cũng như tôi (thơ Nguyễn Bính)

Hỏi nàng nàng cũng ngẩn tò te ra cười. Chỉ cái ngôn ngữ hàng ngày thôi mà sao nó rắc rối thế nhỉ.

Hôm họp mặt, nhiều anh chị tới dự cũng vui lắm. Chuyện họp mặt ra sao thì đã có các anh các chị kể anh nghe. Với tôi, người nổi bật trong mọi buổi họp vẫn là hai ông D1 và ông T4 nhà tôi. Đối với tôi hai ngài này vẫn thuộc loại uy nghi “để người ta trông vào“. Tôi phục hai ngài như “khuôn vàng thước ngọc“. Khi hai ngài hạ bút viết thì cứ như “rồng bay phượng múa“. Khi hai ngài đăng đàn thì cứ như “nhả ngọc phun châu".

Tôi cứ nhớ những kì họp mặt năm nào. Đám “thần dân“ ngồi lọt thỏm trong một hội trường rộng lớn. Hội trường im phăng phắc như  tờ, chỉ còn tiếng hai ngài oang oang hòa lẫn trong tiếng muỗi vo ve. Một ngài nói từ chuyện trên cao xuống chuyện dưới thấp rồi lại từ thấp lên cao. Một ngài nói chuyện đời xưa đến chuyện ngày nay, rồi từ ngày nay đến chuyện ngàn sau. Hết chuyện xa rồi đến chuyện gần, hết gần rồi lại đến xa, bốn phương tám hướng.

Hai ngài chẳng hề dẫm chân lên nhau, chẳng "ông nói gà bà nói vịt", chẳng "trống đánh xuôi kèn thổi ngược", cũng chẳng :

Sớm đúng chiều sai, sáng mai lại đúng,

Lúng túng sáng đúng, chiều lại sai.

Ôi thật là những bậc kì tài! Tôi đây, cũng là chỗ thân tình và được hai ngài yêu mến. Hai ngài giao cho tôi một việc cỏn con. Việc hai ngài giao cho thì cũng dễ thôi, hễ mỗi khi tới giờ giải lao thì bổn phận của tôi là đốt lên một quả PHÁO ĐÙNG. Đến giờ kết thúc thì còn bao nhiêu pháo đem ra đốt hết cho thần dân tỉnh táo ra về.

Anh T1 ơi, tôi thấy bức thư trước anh viết cho tôi, anh “CC..."  tức “xi xi“, ”xê xê“ hay “sờ sờ“ cho hai ngài đọc chơi, tôi nhớ tới hai ngài mà viết đùa hai ngài một tý. Nếu anh thấy tôi đùa như thế là không phạm thượng thì anh cứ “xi xi“ “xê xê“ “sờ sờ“ cho hai ngài đọc, tôi thì không dám đâu đấy.

Hai ngài không những viết hay, nói giỏi, lại cũng năng nổ trong việc “VÁC NGÀ VOI“ nữa theo đúng câu “Ăn cơm nhà vác ngà voi“ của các cụ ấy mà.

Thế này nhé! Mới sáng sớm hôm họp mặt, gia chủ còn đang “ôm gối mộng“ nằm nướng trong chăn để hưởng cái an nhàn trong ngày chủ nhật mùa đông. Bỗng tôi giật mình nghe hai tiếng “kính koong“ ngoài cửa. Tôi vội tung chăn chạy ra, hóa ra hai ngài đang kẻ khuân người vác, hì hục mang hai cái "ngà voi" vào nhà, mồ hôi nhễ nhại, lau lau chùi chùi trông thấy mà thương.

Chẳng biết hai ngài tối qua mất ngủ hay vì quá mệt với cái ngà voi mà chỉ thoáng lúc sau đã thấy hai ngài thi nhau “kéo gỗ“ (ngáy) đến vang cả nhà.

Kéo cưa lừa xẻ

Ông thợ nào khỏe

Thì ăn cơm vua

Ông thợ nào thua

Về bú tí ... mẹ (bầy nhỏ!)

Được cái hai ông cùng khỏe nên cùng được ăn cơm vua anh T1 ạ.

Nay tôi xin nói tới thân hữu T6 tức Cậu 5 nhà mình cho gọi là có đôi người đại diện tiêu biểu cho buổi họp mặt kì này. Đại biểu thôi đấy nhé. Tôi mà viết hết thì ít ra cũng phải hết cuốn vở trăm trang.

Mỗi người một vẻ anh ạ. Anh khó quá anh T1 ơi, cái gì anh cũng muốn đầy đủ lại trung thực, toàn hảo thì tôi biết làm sao đây. Cứ từ từ, tôi về hưu rồi, ngày rộng tháng dài, lần lần tôi sẽ điểm danh hết, chẳng sót một ai.

Cậu 5 với tôi là chỗ thân tình, tôi còn nợ cậu nhiều lắm. Kỳ họp mặt nào cậu cũng đến sớm cả. Vì Cậu đến sớm, sân vườn còn trống nên cậu “múa gậy“ dữ lắm, đúng là “múa gậy vườn hoang“. Trông cậu oai phong lẫm lẫm cứ như Ông Tướng trên sân khấu Quảng Lạc của Hà nội ngày nào. Ngài dùng “ba toong“ chỉ dậy điều này, ban bố điều kia. Oai cứ như  “Cậu ông Trời“ ấy! Tính cậu hiền, tình cảm, ít nói, nhưng khi đã nói thì người nghe cũng đến phải “bở hơi tai“ với cậu.

Khoảng gần trưa, anh chị Chính Ngân và anh Sáu cùng các anh chị thân hữu lục tục kéo đến trang trí cho hai cái ngà voi thêm phần rực rỡ với đủ thứ món ăn, sơn hào hải vị đủ cả cùng với bánh, trái ê hề.

Thế rồi bạn bè thân hữu gần xa hàn huyên tâm sự, nhớ nhớ thương thương sau những ngày vắng mặt khá lâu (đến cả năm đấy). Tay bắt mặt mừng thật là náo nhiệt. Giữa tiếng cười đùa, bỗng đủng đỉnh vang lên 12 tiếng của chiếc đồng hồ quả lắc, báo cho mọi người biết đã đến giờ “phá cỗ“.

Các chị thì tôi không biết vì thực hiện câu “nữ thực như mưu“ hay nhường phần cho những đức lang quân, hay vì “diet“ mà các chị chỉ “khều khều“ lấy hương lấy hoa. Trái lại các đấng nam nhi hảo hán thì thực hiện đúng câu “nam thực như hổ“, đánh nhanh đánh mạnh và đánh vững chắc trên con đường... phá cỗ. Chẳng bao lâu, các vị hảo hán cũng phải tìm nơi an vị, ngồi xoa bụng thở.

Đến phần trà dư tửu hậu thì các chị vẫn tụ trong bếp nói cười vui vẻ. Các vị hảo hán thì hết chuyện kinh tế rồi đến chính trị, hết chuyện trong nước rồi tới chuyện năm châu. Ai nấy thao thao bất tuyệt. Cái miệng thì sướng, chỉ có cái tai là khổ.

Tôi cũng chẳng biết bắt nguồn từ đâu mà các vị hảo hán lại lái sang cái chuyện ngà voi. Người thì nói cái ngà voi Bắc Cali nó nhẹ hều, có người cho nó nặng ngàn cân. Có một điều mọi người đều phải cùng công nhận là đúng, đúng như một chân lý bất biến dù sông có cạn hay núi có mòn, đúng như một với một là hai, đúng như

Con vỏi con voi

Cái vòi đi trước

Hai chân trước đi trước

Hai chân sau đi sau

Còn cái đuôi đi sau rốt...

Cái “chân lý“ đó là cái Ngà Voi vùng Bắc Cali nó vừa TO vừa DÀI, nó lại CONG CONG chứ không ngay thuỗn... Thật đáng mừng và cũng thật đáng vui.

Hết chuyện có tính chân lý lại chuyển sang chuyện “Rờ Voi“. Mỗi người cố giữ vững cho mình một chỗ. Thôi thì đủ “đầu, mình, và tay chân...” Riêng vị nắm cái vòi thì thỉnh thoảng mắt nhìn lơ đãng, tủm tỉm cười khó hiểu.

Rồi ngày vui qua mau. Có tụ thì cũng có tan. Mọi người đã chuẩn bị lục tục ra về. Các chị trong bếp đã chu đáo chuẩn bị xong việc chia phần, theo thông lệ, mỗi người có tý “lộc“ đem về (chữ lộc do anh Đẩu đặt đấy). Bỗng có một chị la toáng lên :

- Cái bà... chưa lấy phần đã vội “cắp đít“ về rồi, đã dặn, thế mà còn quên.

Tôi nghe thấy mấy chữ “cắp đít đi về“, mắt tôi hoa lên, đầu tôi choáng váng. Lại cái ngôn ngữ đây rồi! Thế là thế nào nhỉ? Cái gì trên đầu thì gọi là đội, cái gì trên vai thì gọi là khiêng hay vác, cái gì trên lưng thì gọi là cõng, cái gì ở nách thì gọi là cắp. Thôi đúng rồi! Bà nào mà giỏi thế nhỉ, làm xiếc à? Làm thế nào mà bả “cắp“ được nhỉ? Thôi thì tôi cũng xin chịu. Lạ thật!

Cứ như các cụ nói nào là “cắp đít đi về“ hay “xách đít đi về“ hay “vác đít đi về” chắc là các cụ muốn nói đến cái ”nặng nhẹ”, ”bề thế“ của nó để tùy nghi mà ứng phó đem về đó chăng? Khó quá anh T1 ơi. Tôi lại chịu nữa rồi.

Thế còn chuyện hậu buổi họp mặt thì sao nhỉ? Thế này nhé! Cái gánh nặng tôi mang ấy là cái thùng rác anh ạ. Sao nó nhiều rác đến thế hả anh, đấy là chưa kể các anh chị đã mỗi người mang về một mớ rồi đấy. Vì thùng rác nhà tôi có giới hạn nên tôi phải đem “gửi“ qua những thùng rác hàng xóm. Cũng nhờ có đám rác này tôi mới khám phá ra một điều anh T1 ạ. Văn hoá đấy! Nghe ghê chưa.

Mỗi thùng rác là chứa đựng bóng dáng của chủng tộc, của văn hoá, của đời sống sinh hoạt khác nhau. Nhờ tôi đi “gửi“ rác nên mới biết ông hàng xóm sát vách nhà tôi là người Việt nam mà trước đây tôi cứ tưởng Chinese vì ngoài cái mùi seafood, đầu tôm đuôi cá để lâu ngày, lại thêm bên cạnh đó là cái vỏ chai nước mắm nhãn hiệu ba con khô mực Phú quốc nhà mình. Từ hôm ấy tôi gặp gia chủ hàng xóm tôi chào anh chào chị chứ không “hai“ hay “ba“ một cách máy móc, vô duyên, lạnh lùng như trước nữa.

Có nhà thiền sư nói: “Trong thùng rác có bóng dáng của bông hồng và trong bông hồng có bóng dáng của thùng rác. Rác là phân bón cho cây hoa hồng trổ bông và trong bông hồng có hình bóng của thùng rác vì cái tính vô thường của nó. Khi hoa hồng tàn thì trở lại thùng rác như lá rụng về cội vậy." Ông thiền sư nói như thế không sai vì Ông nhìn thùng rác qua tính "Nhất nguyên" của nhà Phật và cũng qua cái “Đạo” (Being) của Đạo Lão. Với tôi còn hơn thế nữa, thùng rác còn mang tính "văn hoá dân tộc" nữa đấy. Khiếp chưa anh T1?

1/2003 - T1-H2 : Jàn 22

Anh H2 ơi, Tôi rất vui vì đã được anh “entertain”. Quả thật anh có tài “tếu” vô cùng. Tôi tiếc là đã “khám phá” ra anh... trễ quá! Mà cũng phải trách anh mới được, vì lâu nay anh cố tình làm ra vẻ ... lười, không chịu viết lách, không chịu “chơi”, không chịu “làm”, v.v... Anh ngồi im, nhìn tụi tôi “múa rìu qua mắt thợ”.

Quả thực, đọc cái thư này xong, tôi nửa muốn phổ biến cho các bạn bè khác cùng đọc, nửa muốn giữ riêng để dành cho số báo sau, cho có vẻ bất ngờ. Nhưng bây giờ tôi phải viết hồi âm cho anh đây, mà viết hồi âm cho anh tôi lại không muốn chỉ gửi cho riêng anh. Thôi thì, tôi sẽ phổ biến hạn chế, chỉ cc thư này cho một vài bạn thuộc “phe ta” ở gần anh, những người bạn luôn “keep an eye on you”.

Anh chạy ngay ra nhà sách gì ở San Jose (Toàn Lực hay Tự Lực?) tìm cuốn “Thành ngữ điển tích” hay “VN từ điển” hay các từ điển tương tự tra xem mấy thành ngữ “đi chợ đi búa”, “dọn nhà dọn cửa”, “làm vườn làm tược”,... họ giải thích như thế nào. Hiểu rồi anh viết cho tôi hay, bởi vì ở đây tôi không có nhà sách VN mà cũng không có mấy loại từ điển đó.

Được vợ “sai bảo” là một hạnh phúc của người về hưu rồi, anh nên lấy làm vui sướng (hạnh phúc nào mà chả vui sướng, phải không anh?). Rồi sẽ có lúc anh “sai bảo” lại, và nàng cũng sẽ thấy “hạnh phúc”.

Anh thấy không, tôi đang cố kiếm viết cho anh nhiều ”thành ngữ” để cho anh đi tra từ và tự điển luôn. Để tôi kể anh nghe chuyện này: Dân miền Trung, nhất là dân Huế, có nhiều người “nói thuội”. Một bà kia có tật hay nói, nói nhiều, gần như coi thường và hay át giọng ông chồng. Một lần, ông chồng xì nẹt, lên giọng nạt “Im”, bà vợ “nói thuội” liền: “Im lim xim”... Lần sau, ông chồng đổi chữ, nạt “Ồn”, bà vợ ... ú  ớ... rồi... câm luôn!!!

Anh không biết chứ anh có “hai ngài phối hợp và điều hành viên” ở gần và quý mến, tức là anh lại có một thứ hạnh phúc khác nữa đấy! Bao nhiêu năm, đối với hai cái “mồm Bắc kỳ” này, cọng với cái “mồm Bắc kỳ” D2, chỉ có hai cái “mồm Nam kỳ” D3 và Q1 mới khả dĩ “ngang tài ngang sức” để trao đổi tuyệt chiêu. Bây giờ tôi thấy Bắc Cali còn có thêm anh nữa, điệu này khó kiếm được thêm một tay Nam kỳ nào khác cho ”đồng cân đồng lạng”. Hai ngài đó nói chuyện từ thấp đến cao, từ trước ra sau... Vậy thì bây giờ anh xen vô chỗ nào đây? Anh nhảy vào ngay... giữa đi, rồi từ đó “quậy” ra theo hình vòng tròn. Anh cứ coi như anh có “phần riêng”, không dẫm chân hai ngài, chứ mà anh cứ ngồi ngó hai ngài rồi nhận xét là “rồng bay phượng múa”, “nhả ngọc phun châu” thì coi chừng, anh sẽ bị có người buộc tội anh là “nâng bi” hai ngài đó!

Thấy anh nói chuyện thùng rác mà liên quan tới văn hóa rồi tới giáo lý nhà Phật, tôi phục anh quá. “Nhất nguyên” (Oneness) hay “bất nhị” là tinh thần bát nhã của nhà Phật, “mình với ta tuy hai mà một”, đó cũng là triết lý phương Đông. Nếu ai cũng thấm nhuần điều này thì nhân loại bình an. Phương Tây cũng có người quan niệm tương tự vậy (Dust thou art, into dust thou return - Longfellow). Vậy mà thế giới vẫn cứ chém giết nhau.

Tôi thì không dám nghĩ chuyện “đội đá vá trời”, chỉ mong cho một đơn vị nhỏ quanh mình, như gia đình và bạn bè, như THĐL, mọi người vui vẻ thân tình là mình hạnh phúc rồi.

1/2003 - D1-Z1 : Jàn 23

Tôi vừa nhận được “giấy cám ơn” hôm nay. Hãng đã cạn nguồn vốn và sẽ đóng cửa trong vòng 1 hay 2 tháng nữa. Điều trớ trêu là đúng hôm nay 13 năm trước, tôi đặt chân lên đất Mỹ khởi đầu một cuộc đời mới. Và tôi chợt tự hỏi phải chăng hôm nay là ngày tôi sẽ bắt đầu cuộc đời hưu trí?

Vài hàng chia sẻ cảm nghĩ với các bạn.

1/2003 - T1-D1 : Jãn 24

 D1, Thường thường, khi nói tới “về hưu” thì thiên hạ ”congratulations!”, bây giờ tới phiên mình về hưu sao tao thấy không có gì vui, đúng ra là vui buồn lẫn lộn, mà trong cái vui buồn đó có cái gì ấm ức, ngậm ngùi... Bỗng dưng mà mày với tao, với cả NGH và NĐH, hình như cả NTh (và biết đâu HGT nữa) đang... về hưu. Chắc tại D2 và H2 mở màn đấy!

 Hình như cuộc đời mày có liên hệ nhiều với tháng giêng: Vài hôm nữa là sinh nhật mày 63 tuổi, mày đến đây làm lại cuộc đời tháng 1, và bây giờ về hưu tháng 1. Tao thì lại tháng 4: tháng 4 ra trường, tháng 4  mất nước (hai cái này cũng có mày nữa), tháng 4 làm lại cuộc đời ở đây, và tháng 4 (sắp đến) về hưu!

Hôm trước Xmas, dù đã có suy nghĩ tính toán trước, nhưng khi đặt bút ký giấy OK về hưu tao cũng thấy ngập ngừng, chùn tay. Nói như H2 “tôi thế này mà về hưu à?” Ký xong, chẳng thấy vui mừng mà cứ thấy người lâng lâng, ngậm ngùi,...

Thôi, dù sao thì mình cũng nên nghĩ tới phía positive. Từ nay mình có thể thu xếp làm những gì mình thích, có thì giờ nghỉ ngơi, ngao du đi đây đi đó... Trong ý nghĩ đó, tao “congratulations” mày!

1/2003 - D1-Z1 : Jàn 24

Hôm qua lần đầu tiên trong đời tôi nhận “giấy cám ơn”. Hãng tôi vốn là một start up, đã cạn nguồn tài chánh và sẽ đóng cửa trong vòng 1, 2 tháng nữa.

Có một sự trùng hợp trớ trêu là cũng đúng ngày hôm qua, 13 năm về trước, 23 th.1, 1990, tôi đặt chân lên đất Mỹ khởi đầu một cuộc đời mới. Phải chăng lần này 23 th.1, 2003, là ngày tôi bắt đầu một cuộc đời khác: về hưu.

Còn một sự trùng hợp nữa khi chiều qua về tới nhà tôi nhận được thư chúc Tết của anh T5. Anh kể chuyện đi thăm một người bạn ở trung tâm phục hồi. Người này bị tê liệt gần như hoàn toàn, ngồi ”trong tư thế nằm” trên xe lăn, và mất nhiều chức năng hoạt động khác, kể cả nói và nuốt, ngoại trừ bàn tay phải. Nhờ còn bàn tay cử động đó anh ta có thể “nói chuyện” với người khác bằng cách chỉ ngón tay vào tấm bảng alphabet, mà anh T5 mô tả là giống như người chơi cầu cơ. Thế nhưng anh bạn đó sau khi nhờ anh T5 đẩy xe cho đi một vòng trung tâm, nhìn thấy nhiều người khác bệnh còn tệ hại hơn nữa, anh bạn đã vui vẻ “nói” với anh T5 rằng anh ta thấy còn may mắn hơn nhiều người khác. Anh T5 kết luận: ”tất cả chúng ta đều đang có rất nhiều may mắn, và sung sướng tràn trề. Hạnh phúc chúng ta đang có nếu không cảm nhận được thì uổng lắm, uổng lắm lắm”.

 Xin cám ơn anh T5 đã kể một câu chuyện mà tôi cho là do cơ duyên đã đến với tôi đúng lúc, khiến tôi có cảm tưởng là thư đó anh viết riêng cho tôi, mặc dầu đó là thư anh gửi cho nhiều người. Xin anh cho tôi được trích dẫn để chia sẻ với các bạn khác về cảm nghĩ của tôi trong ngày hôm qua.

1/2003 - T4-Z1 : Jàn 24

Cuộc đời tôi cũng có nhiều thay đổi vào đầu năm, như lấy vợ vào tháng giêng, dời từ nha Kỹ thuật về Địa phương tháng giêng, nằm ở đảo chờ dài cổ nhìn thiên hạ được gọi đi Mỹ, cuối tháng giêng nó gọi đi trong danh sách phụ, đi làm ở Mỹ mới được tăng lương hai tuần sau đầu tháng hai nó gọi lên cám ơn.

Trong các anh không biết ai nếm mùi vì bị lay-off chưa? Lúc tôi bị lay-off hai mươi năm về trước thật là buồn, tôi nhớ vào buổi chiều xếp gọi lên phòng và bảo còn làm việc hai tuần nữa, lúc đó hãng đã xuống lắm, cả ngàn kỹ sư ra đi trước mình, đến nỗi không còn những bữa tiệc tiễn đưa nữa vì ai cũng bấp bênh, tuy có sửa soạn tinh thần nhưng khi được báo cũng ngỡ ngàng, mình chưa ổn định cuộc sống, mới làm được có hơn hai năm, lại có con nhỏ mới hai tuổi, nhất là về vấn đề tâm lý, mình chưa quen lắm với chữ bị nghỉ việc, vẫn mang mặc cảm bị mất việc... Cái buổi chiều hôm đó tôi ra về nhà mà trong lòng thật hoang mang.

Ấy thế mà phúc bất trùng lai, cái xe mình đang đi vừa tới đường ColoradoPassadena lại dở chứng ngừng chạy, hì hục đẩy vào lề đường loay hoay sửa cả giờ sau đó mới gọi được xe tow về nhà, tới nhà trễ hơn hai giờ đối với thường ngày, vợ tôi sốt ruột đứng cửa chờ, tôi không biết lúc đó làm sao mà nói được với vợ là mình đã bị mất việc. Cũng may lúc đó chưa có những gánh nặng nhà, xe. Cái xe tôi đi là cái xe cũ bà chị cho, nên chỉ lo ăn và ở chứ không có chi phí nào khác. Lại trở về với đời sống đơn giản lúc mới qua, lấy triết lý mình còn sướng hơn cả triệu người hiện đang sống ở VN mà tự an ủi. Mọi sự rồi sẽ qua.

Trong cuộc đời chúng mình có nhiều lúc hoàn toàn vào ngõ cụt rồi mọi việc cũng được giải quyết êm, nhìn những người xung quanh nhiều khi mình nghĩ người này sướng, người kia hạnh phúc nhưng mỗi người đều có vấn đề có cái khó riêng, chỉ có mình hiểu mình biết được mình. Bây giờ ở tuổi trên 60, tôi nghĩ mình mới thực sống cho mình, không bị những ngoại cảnh chi phối, lấy suy nghĩ đơn giản, sống đơn giản làm phương châm. Cuộc đời thật là ngắn, hơn hai mươi năm về trước ngày đổi đời, trong đầu mình như là mới xảy ra hôm qua, thì 5, 10 hay 20 năm nữa có lâu gì!

Sáng nay viết vài hàng để chia sẻ những suy nghĩ cùng các anh. Mọi sự rồi sẽ mất hết trừ cái TÌNH, tình người, tình bạn, tình gia đình là vĩnh cữu, hãy trang trọng mà gìn giữ lấy nó.

1/2003 - D1-H2 : Jan 24

Anh H2 ơi, Như trong từ ngữ “hùng dũng” của tiếng Việt mình, tôi luôn luôn phải đi kèm đằng sau anh thì cả hai chúng ta mới “hùng dũng” được. Xui khiến làm sao anh lại về hưu năm nay để tôi lẽo đẽo theo anh thế này. Bây giờ tôi bắt đền anh đây, hàng ngày hay ít nhất hàng tuần anh phải viết thư cho chúng tôi kể chuyện về hưu của anh có những cái vui thế nào, để tôi còn theo anh chứ. Bởi vì như câu chuyện trong lá thư của anh T5 mà tôi trích dẫn sáng nay, hoàn cảnh của anh và tôi vẫn còn nhiều cái đáng vui lắm, mình hãy cùng nhau chia sẻ nhé.

Anh viết cho anh T1 “kể tội (tốt)” về anh T4 và tôi rồi hứa chỉ viết một lần này, là lần đầu và cũng là lần cuối, để tụi tôi khỏi giận. Đây là lần đầu anh “quậy” tụi tôi thì được rồi, nhưng nếu là lần cuối thì tôi giận anh đấy. Và chắc anh T4 cũng nghĩ như tôi thôi. Vậy anh hãy liệu mà viết nữa đi.

1/2003 - C2-Z1 : Jan 24

Kính các anh, Xin cho em xen một tí vào chuyện “về hưu” của các anh. Bởi vì ông chồng của em rất là “phấn khởi” trước cái tin các anh về hưu. Rồi thì mỗi ngày cứ ra vào lầm bầm chừng nào mình mới... về hưu, cũng như lúc về hưu thì mình nên... ở đâu. Nghe riết rối thằng con nhỏ cũng nói... rán lên bố, không bao lâu sẽ được về hưu. Nhìn lại mấy đứa con mình chưa xong... Trung học, chỉ mới lớp 11 và lớp 9, thấy mà chán nản. Em có nói với ông ấy tại các anh ấy... làm sớm nên... nghỉ sớm... mình đừng có phân bì anh ạ! Mấy hôm nay nghỉ ở nhà vì con mắt đau, thấy ra vào không là cũng đủ chán rồi, nếu ông ấy về hưu chắc là em phải... đi làm lại rồi. Vài hàng gởi đến các anh mong các anh cho ông chồng em vài lời phi lộ để ông ấy yên tâm mà... đi cày tiếp, chớ nếu cái mửng nhìn bạn bè về hưu mà mình vẫn đi làm thì quả là ... nản thật.

1/2003 - T4-Z1 : Jan 25

... Trở lại một chút về chuyện cô C2 nói, tối hôm qua nói chuyện với anh K, có bàn một ít về VỀ HƯU, có lẽ vì tôi lầm lẫn cứ nghĩ ai cũng xấp xỉ tuổi về hưu như mình nên hăng say nói về hưu, sau khi hỏi lại anh K mới được có 53. Anh K có nói là cái khó là làm sao thuyết phục được các bà có cùng một ý chí về hưu, vì các bà (một số) vẫn còn hăng hái trong nhiều dịch vụ lắm nên còn muốn mình đi cày. Mấy ông bạn về hưu cho biết: về hưu chỉ có vấn đề đáng sợ nhất là một ngày 24 tiếng ở bên bà xã và bị sai bảo đủ điều, cãi lộn tối ngày. Nay thấy cô C2 nói là ông chồng mà về hưu thì cô sẽ đi làm lại, như vậy về phía các ông và các bà đều có chung một cái... sợ như nhau. Xin các anh các chị có giải pháp gì để cho tôi học hỏi với.

1/2003 - H2-Z1 : Jan 26

Nghe các anh các chị nói chuyện “về hưu“. Vì tôi là kẻ đi trước nên kể cho các anh chị đi sau các kinh nghiệm của mình.

Vào cái thời gian xa xôi ấy, tôi chẳng nhớ năm nào, tôi tới cái tuổi “về hưu“. Tôi thấy thế này :

Cái khó nhất là mình thấy mình già. Trông thấy cô nào xinh xinh đi ngang qua, liếc mắt nhìn theo, lúc tỉnh ra, tự mình thấy hình như người đó không còn thuộc về mình nữa. Một cái gì hụt hẫng, có khi đau như hụt hố, sập hầm... nhưng rồi cái cảm giác đau thương ấy nó cũng qua nhanh và mình lại thấy yêu đời trở lại vì cái xinh xinh ấy.

Cái khó thứ hai là mình đâm ra trẻ lại. Chợt vui rồi lại chợt buồn. Mơ mộng viển vông, thường ngồi một mình nhìn trời lơ đãng, nhớ chuyện ngàn xưa. Ngâm nga vài câu tình ca ướt át.

Cái khó thứ ba là đổi tính, lẩm cẩm dở hơi. Cái khó thứ tư là nói trước quên sau. Cái khó thứ năm là thích nói nhiều. Cái khó thứ sáu là mất ý chí phấn đấu ...

 Viết đến đây internet nó “đá“ tôi ra rồi. Thôi có dịp tôi chia sẻ cùng các anh sau.

1/2003 - H2-T1 : Jàn 27

Lâu lâu tôi mới vào được internet nên vội gửi thư cho anh đây.

Nghe anh theo chân tôi và anh D1, chẳng biết nói gì cùng anh, nói gì bây giờ thì cũng đều quá trễ hay còn quá sớm. Đôi khi cuộc đời chúng ta lại cứ “lủng lẳng“ bên mình những cái “no choice“, nó theo ta như bóng với hình. Có những cái tưởng là đúng, hóa lại sai. Có những cái tưởng sai lại hóa đúng. Thôi thì ta cứ an nhiên tự tại, ngồi nhìn đời mình xoay chuyển như nhìn cô Hàng Xóm đang mỉm cười bâng quơ.

Tôi xin gửi anh câu thơ của thi sĩ Huyền Không nhé :

Sáng nay thức dậy choàng thêm áo

Vũ trụ muôn đời vẫn mới tinh ...

1/2003 - H2-T1 : Jàn 29

Anh lại cho tôi một “hạnh phúc bất ngờ“ nữa đấy. Tôi đọc thư anh tôi khoái quá. Tôi cứ giẫy lên đành đạch. Tôi học được kinh nghiệm này :

Thứ nhất là phải “vắt kiệt“ trước khi đọc thư anh, nếu không thì không “bể“ thì cũng “vãi“ hoặc “xón“. Thứ hai là không được đọc thư anh vào ban đêm. Cười to quá, cô Láng Giềng chạy sang bắt “im“ thì tôi đành “lim xim“, chứ chẳng may cô ấy quát lên “ồn“ thì tôi cũng đành tảng lờ mà xin khất, xin... chịu.

Những chuyện mặn và hay như thế này, anh làm ơn chia làm hai, hôm trước anh gửi cho tôi chữ “im", hôm sau hãy gửi cho tôi chữ “ồn“ anh nhé. Anh gửi liền tù tì hai chữ một lúc tôi chịu không nổi. Cái điệu này có ngày không bể bụng đằng trước thì cũng gẫy lưng đằng sau vì cười. Cám ơn anh đã cho tôi một trận cười nghiêng ngả.

... Còn chuyện Bát Nhã thì tôi trở lại với anh khi có dịp. Anh mà nghe tôi nói về “kinh kệ“ thì bảo đảm anh cho tôi Lên Địa Ngục ngay.

Nghe anh nói vùng anh đang lạnh lắm. Tôi định gửi anh một chút “nắng Cali“, nhưng ở đây, trời âm u quá. Thôi để tôi viết gửi cho anh chút nắng ngoài Bắc nước ta vậy. Không biết khi tôi viết xong bài này, bên anh còn lạnh nữa hay không, nếu không thì tôi lại quê quá.

Tin giờ chót: Tôi vừa vào được internet, đọc thư anh D1 và anh T4. Đọc chưa xong thì internet lại kích tôi ra. Đọc loáng thoáng được vài tin các anh lục tục kéo nhau “về“. Bực mình là chưa đọc được hết. Tối nay, đêm khuya, may ra nó để tôi yên để đọc và gửi thư cho anh.

Có một điều làm tôi “hớn hở“ anh ạ. Anh D1 không giận mà khuyến khích tôi “kể xấu“ hai ngài. Tôi lỡ delete cái phần “Pháo đùng“ đi rồi. Không biết làm sao lấy lại đây. Không “quậy“ không vui anh T1 à, mà “quậy“ thì chỉ dám quậy với mấy ông bạn thân, nhất là đã già về hưu lọm khọm rồi. Quậy bọn trẻ nó “nện“ cho “phù mỏ“. Hãi lắm!

Thấy anh “về“ kì này, thấy có vẻ hương vị của nó cũng lờ lợ như tôi, không được ngọt ngào cho lắm phải không? Không biết anh D1 ra sao? Rồi cũng quen đi. Nhiều khi mình lại ghiền cái lờ lợ này đấy. Tôi không nói được với các anh điều gì. Nói cái gì lúc này thì còn quá sớm hay đã quá trễ.

1/2003 - H2-T1 : Jàn 30

Tôi gửi bức thư này như gửi chút hơi ấm lên anh.

... Biết đâu được anh khuyến khích tôi lại trở thành nhà văn viết thư gọi là “văn thư“, để chẳng mấy chốc tôi nhận được danh hiệu “tống thư văn“ (người đưa thư cho văn phòng). Nghĩ tới đây thấy lòng mình sung sướng, tự cho mình :

Phải có danh gì với núi sông. (NCTr)

À anh nói anh là con cháu cụ NCTr, tôi cũng giống anh, tôi họ Nguyễn mà. Anh thấy không trong bốn cụ tôi nhắc tới, có ba cụ họ Nguyễn nhà mình, nào là cụ Nguyễn Công Trứ nhé, cụ Nguyễn Khuyến nhé, cụ nguyễn Khắc Hiếu nhé, nhưng tôi lại giống cụ họ Trần hơn cả, cụ Trần Tế Xương đấy, giống nhất là :

Ba cái lăng nhăng nó quấy ta

để rồi:

Có chăng chừa rượu với chừa trà.

Còn cái kia chừa khó quá. Anh thì sao?

1/2003 - T1-Z1 : Jan 30

C1 ơi, ... Cặp mắt cậu chắc chưa nhìn thấy rõ mọi chuyện cho nên cậu nghe xôn xao về chuyện “về hưu”. Cậu làm như tụi tớ về hưu là được trúng giải gì mà cậu không trúng.

Cậu đừng vội! Trong đời mình, cái gì tới thì sẽ tới thôi. Nếu cậu không lo “enjoy” cái hiện tại thì coi  chừng cậu sẽ hối tiếc khi nó đi qua, giống như nhiều người già cứ mơ tưởng trở lại thời con nít, giống như  nhiều anh đàn ông có vợ cứ mơ ước trở lại đời độc thân (ấy chết!).

 Nói là về hưu nhưng thật ra mỗi người một hoàn cảnh. Nhưng chắc là ai cũng sẽ có nhiều việc khác để làm, có lương hay không lương, kiếm được tiền hay không, trong hay ngoài nhà... Nghĩa là ai rồi cũng sẽ bận rộn trong cái việc làm thế nào để xài cái thì giờ và đầu óc của mình cho những chuyện làm có ý nghĩa. Và khi làm được điều gì có ý nghĩa, mình cảm thấy vui, đầu óc bình thản và bình tĩnh (nghĩa là không có nổi điên), đó chẳng phải là hạnh phúc sao?

Cậu yên tâm, bao giờ cậu về hưu, bọn tớ  chắc cũng có người còn trên cõi đời này để chứng kiến và chúc mừng cậu.

Anh H2 ơi, Cái thư “họp mặt Bắc Cali” anh viết lại, so với cái trước là chỉ có thêm vào thôi, phải không? Anh có bớt cái gì không? Bây giờ thì anh lại phải thêm nữa. Sau khi về hưu vài tháng, làm “Mr. Mom” ít lâu, anh nhìn lại và thử viết ”Một Ngày Như Mọi Ngày” xem lúc đó “một ngày trong đời NGH”  ra sao. Nếu nhiều người ghi lại, chúng ta có thể làm thành sách cẩm nang về hưu cho các bạn khác, ...

 Anh bảo tôi làm anh cười nghiêng ngửa vì vụ “nói thuội”, khi tôi đọc đoạn anh viết đó tôi cũng cười  ”bể cái bụng”. Anh muốn nghe thêm về “nói thuội” anh phải tìm hỏi mấy người gốc Huế (chị D1 chẳng hạn). Tôi chỉ là người nghe hay đọc rồi kể lại thôi. Hy vọng những nụ cười này làm chúng ta sống thêm ít lâu, chờ tới ngày ... C1 về hưu!

1/2003 - C1-T1 : Jan 30

Anh T1 ơi, Lẽ dĩ nhiên tôi chỉ phấn khởi về hưu nếu được pension như mấy thằng bạn cùng tuổi tôi làm ở AT&T. Vợ chồng tụi nó vừa về hưu sau khi làm được 25 năm, hãng cho thêm 5 năm công vụ cọng với 5 năm tuổi, vì vậy tụi nó mới khỏe (coi như trúng số). Sang năm lại có thêm 1 tên làm cho Shell cũng được 25 năm. Chứ nếu bây giờ mà tôi phải về hưu “bất đắc dĩ” thì nó sẽ “đăng đắng” (như lời NGH nói). Mình chưa “về hưu bất đắc dĩ” mà thấy mấy tên bạn làm việc cùng sở BỊ VỀ rồi nên chán quá, vả lại 2,3 phe trong sở đánh nhau loạn xà ngầu (power struggle) cho nên cứ như ngồi trên đống lửa. Chạy qua hãng khác thì sợ “BINH LỦNG” thì phiền to. Thôi đành chơi trò “BẮT CÁ 2 TAY” vậy (Nếu mà bắt cá bằng chân được thì chắc tôi cũng rán xài luôn cả 2 chân).

Cái khó thở nhất là mình ở trong thế THỤ ĐỘNG, hoặc ở trong tình trạng báo động thường xuyên nên mệt lắm.

1/2003 - T4-H2 : Jan 31

Anh H2 ơi, Anh còn khách sáo quá, Bắc kỳ quá, rào trước đón sau, hay là tôi đã Nam kỳ hóa rồi nên nghĩ sao nói vậy. Những bài anh viết được anh T1 CC tôi có đọc cả nhưng không dám lên tiếng sợ làm mất nguồn cảm hứng của anh. Anh còn nhớ một thư anh viết cho tôi trước đây tôi thấy hay quá nên tôi có forward cho anh T1 và anh D1 và đề nghị đăng báo, nhưng sau đó thấy báo trích thư khác của anh. Anh có biết bài trích đăng được nhiều người khen qua ”văn phong“ rất tự nhiên, tôi phải nói là anh viết rất dễ dàng, còn tôi ý thì nhiều mà mỗi khi cầm bút lên là tịt luôn.

Anh nhớ ngày đi chơi sau đại hội ở Bắc Cali trên xe bus tôi được ngồi gần anh, anh đã nói về lịch sử, văn chương, và tôi có nhận xét là anh không phải là người ít nói nhưng có lẽ là tần số chưa hợp nên anh không chịu nói nhiều, hay là giữa chốn thị phi, ăn nói tầm xàm anh không thấy thích hợp. Bái phục, bái phục.

Anh thuộc thơ nhiều quá, mà đọc thơ lại để lòng mình vào những dòng thơ. Do đó đọc những bài anh viết cho anh T1 tôi chỉ biết thưởng thức chứ hạng phàm phu tục tử, ăn tục nói phét (anh còn nhớ hôm anh quay được lúc tôi chửi thề làm anh thích thú) như tôi chỉ biết đứng nghe thôi. Nhưng không vì vậy mà anh không CC cho tôi đâu nhé.

Trở lại email anh viết cho anh T1, anh có trích thơ Tú Xương, anh lại nói là dòng dõi họ Nguyễn vậy xin anh giúp tôi bổ túc một bài thơ của Cụ Nguyễn Khuyến, tôi chỉ nhớ được có mỗi một câu: "Tuy già mà vẫn chưa đeo kính”, còn có một câu tiếp theo cũng hay lắm anh nhớ không? Nếu có cả bài xin anh viết lại cho tôi và có lẽ cho các anh em cùng thưởng thức.

Hôm nào anh có hứng dắt tôi về Triệu Việt Vương Hà nội chơi nhé, tôi cũng có rất nhiều kỷ niệm thời thơ ấu ở nơi này.

2/2003 - H2-T1 : Feb 19

Tôi nhận được thư anh và anh Dục nên tôi mới biết là vùng East có bão tuyết. Thế có chết không! Tôi vừa đi chơi về đến nhà, lu bu vài công chuyện nên chẳng để ý gì, cũng chẳng bật TV lên coi nữa. Tôi ở Dallas, hôm về có tý tuyết rơi, phải nhìn kĩ lắm mới thấy vì hạt tuyết lại quá nhỏ và thưa. Đã lâu lắm rồi tôi chưa được nhìn tuyết rơi thật sự, chỉ thấy trên phim ảnh hay TV thôi. Có một vài lần được nhìn tuyết rơi thật sự ở Lake Tahoe khi đưa các cháu đi trượt tuyết hay ở Yosemite.

 Tôi đang nghĩ tới anh chị thanh nhàn, ngồi bên cửa sổ nhìn tuyết rơi bên ngoài, bên trong lò sưởi ấm với ánh lửa lung linh và những tiếng kêu lách tách của củi thì cũng nên thơ đấy chứ  anh T1 nhỉ. Nếu có vợ ngồi bên cạnh, tay trong tay, mắt trong mắt thì thật tuyệt. Những hạt tuyết trắng nhẹ như bông vẫn tiếp tục rơi, phủ trắng trên sân cỏ, cành cây. Cả bầu trời như rực sáng lên trong mầu trắng ấy. Tiếng nhạc nhẹ, lúc vui tươi, lúc trầm ấm len lỏi tới từng ngõ ngách của căn nhà ấm cúng và đầy hạnh phúc để đưa hai người về cõi mộng.

Tôi không nghĩ được ra cảnh người ta phải đi xúc tuyết ngoài cửa để có chỗ xe ra. Tôi không nghĩ được ra cảnh vài ba hôm nữa, khi trời nắng ráo, đất bụi phủ lên những đám tuyết bên đường trông như những đám bùn. Tôi chỉ thấy một đám trẻ và Cô Hàng Xóm đang nô đùa trong tuyết. Những tượng tuyết đang được Ông hàng xóm vội vã đắp thành. Ông nhìn ngắm, hí ha hí hửng trước công trình thiếu mỹ thuật của mình, miệng cười cười, mắt hóm hỉnh liếc liếc sang cô hàng xóm đang “chổng mông chổng tĩ “ (tiếng Bắc kì) đào đào xới xới cái gì trong đống tuyết cùng đám trẻ con. Thỉnh thoảng cô lại ré lên cười, tiếng cười trở nên man rợ hãi hùng mỗi khi có đứa trẻ con bỏ vào cổ cô  ít tuyết. Cô vừa chạy vừa kêu vừa thò tay móc tuyết ra như cô đang móc con rắn độc đang bò trong người cô vậy. Trông thật bực mình. Cô ấy đang làm duyên với Lão hàng xóm nhà tôi đấy mà.

 Thật nỡm! (tiếng Bắc kì).

 Khi tôi đang viết tới đây như một lời hỏi thăm và chia sẻ cái rét lẫn cái hạnh phúc của anh chị trên đó như tôi đã tả ở trên thì tôi nghe thấy từng cơn gió rít. Tôi nhìn ra ngoài, vùng tôi, trời bắt đầu mưa. Mưa  chưa nặng hạt lắm nhưng gió thì nhiều. Tôi đang ngồi nhìn mưa rơi ở đây cũng như anh đang ngồi nhìn tuyết ”đổ“ bên ấy. Có lẽ tôi phải viết một tý gì về mưa để khỏi phụ lòng những hạt mưa đang gõ nhẹ vào cửa sổ như đang vẫy chào tôi.

 Tôi nhớ câu hát của Phạm Duy trong nhạc phẩm “Phố buồn“ :

 Mưa như muốn trách sao ta chạy quanh.

 Anh T1 ạ, những cô nữ sinh “áo lụa Hà đông“ ngày nào ở Sài gòn mà chạy tránh mưa thì không những mưa trách mà tôi và Anh cũng trách nữa mà cả các vị trong nhóm “nhân bang“ nhà mình cũng trách nữa. Tôi đoán thế. Lúc nào tôi viết xong bức thư về mưa, tôi sẽ gửi anh sau.

2/2003 - T1-H2 : Feb 20

Anh H2 thân, Thì ra anh đã trở về San Jose. Tôi cứ tưởng anh còn lang thang đi nhặt các mảnh vỡ của phi thuyền Columbia bên vùng Dallas TexasShreveport Louisiana. À, mà anh có biết tin phi thuyền Columbia bị nổ hôm sáng mồng một Tết không vậy?

 Anh mới đúng là một con người đang hạnh phúc. Gạt bỏ ngoài tai và mắt mọi sự đời! Ngao du ngày tháng! Nhưng đi đâu thì đi, làm gì thì làm, anh còn nhớ đến tụi tôi thì tôi cũng cảm thấy được chia sẻ cái hạnh phúc của anh.

 Tôi đã đọc cái thư dài anh viết cho anh T4 về Hà nội. Một lần nữa tôi xin ngả nón và nghiêng mình bái phục cái trí nhớ siêu việt của anh. Nhất là thuộc thơ  và nhạc. Như anh biết, tôi không phải là người Hà nội, chưa từng đặt chân đến Hà nội, tuy rằng ngày lấy vợ tôi cũng đã có ước mơ là sẽ có ngày đứng ngắm tháp rùa... Vậy mà sau “giải phóng”, trước khi vượt biên, tôi đã 3-4 lần tìm cách tránh né việc đi Hà nội.

... Anh có vẻ bị ám ảnh bởi cả “cô hàng xóm” lẫn “ông hàng xóm”. Vậy là anh nghe lời ông nhà văn gì đó “cỏ bên hàng xóm xanh hơn”, coi chừng nó đen hay vàng đấy chứ không phải “xanh” đâu! Anh viết cái câu này, tôi đọc mà tôi rùng mình, kêu thầm “Ông H2 ơi”: “Cô vừa chạy vừa kêu vừa thò tay móc tuyết ra như cô đang móc con rắn độc đang bò trong người cô vậy”. Tuyết nằm ở đâu trong người cô mà cô thò tay móc ra vậy?

 Thôi, tán dóc với anh một chút thôi, còn một số công việc phải làm trước khi... nghỉ luôn!

2/2003 - T4-Z1 : Feb 20

Sáng nay vào sở chưa biết phải làm gì vì công việc lặt vặt nhưng ngổn ngang làm đầu óc tôi không được tĩnh cho lắm, mở email thấy thư các anh nhất là đọc ké thư anh H2 viết cho anh T1 tôi thấy thèm cái cuộc sống về hưu của anh H2 quá, từ ngày anh về hưu những ý nghĩ của anh nó thật là phong phú và an nhàn.

Vì có an nhàn anh mới nghĩ được cái cảnh vợ chồng hạnh phúc ngồi bên nhau sưởi ấm cho nhau trong khi ngoài trời tuyết rơi. Cũng như anh có thì giờ ngồi nhìn mưa rơi rồi nghĩ đến “mưa như muốn trách sao ta chạy quanh”. Hưu như anh thì cũng đáng hưu lắm. Vì tôi có mấy ông bạn đã và sắp về hưu nói là phải sửa soạn tinh thần để sống 24/24 với bà xã. Chắc mấy vị này quá bi quan chăng?

Thú thực với các anh ngay giờ phút này tôi muốn về hưu quá, tôi có ông bạn cùng sở Công chánh, đã quá tuổi hưu, đang sửa soạn hưu (cuối năm 2002) thì bị đau gan, sau khi mổ sức khỏe yếu và hy vọng sống không còn, chúng tôi, ngày ông ấy còn đi làm, thường hay đi bộ với nhau mỗi ngày ba lần, nhìn hình ảnh bây giờ của ông ta và nhớ lại lúc trước thấy khác biệt quá, lúc trước năng động bao nhiêu, chương trình về hưu thật là phong phú vì lúc đó có tiền và sức khỏe, bây giờ tiền vẫn có mà sức không còn, tương lai chỉ còn những ngày đếm trên bàn tay. Anh H2 ơi, tôi chỉ mong được 1/10 của anh. Còn gì đẹp bằng cảnh anh tả, vợ ngồi bên cạnh tay trong tay mắt nhìn mắt.

2/2003 - D1-H2 : Feb 21

... Anh H2 ơi, Sau khi thấy anh “hưởng hưu” tôi nghĩ chắc tôi khó lòng theo kịp anh. Sẽ có ngày xuống chơi và ”học hỏi” anh đấy. Nhất là học anh cái bài “cô láng giềng” mới được.

2/2003 - C1-D1 : Feb 21

... Đúng là ở Mỹ khó mà đoán được chuyện gì sẽ xảy ra. Do đó, tôi cũng đang ráo riết tìm đường rút lui an toàn đây. Hãng xưởng lúc này chỗ nào cũng bị downsized.

Mấy ngày vừa rồi tôi phải đi ăn lunch quá cỡ, để liên lạc với mấy thằng mình quen cũ, chứ ở trong sở thì ít việc quá, mà mấy tên partners cứ đấm đá chí chóe lẫn nhau, (Trâu bò đánh nhau ruồi muỗi bị chết trước) còn tên nào đã ra khỏi hãng (quit hay bị layoff) thì cũng xúm nhau chửi mấy thằng “Yesmen” chóp bu của hãng tôi cả. Còn nhân viên thì đứa nào cũng đem cell phone riêng của nó vô hãng, vì ai cũng tin là phone của hãng bị nghe lén.

Tình trạng này y chang thời VC sau 75, thằng nào trong sở bây giờ cũng sợ người khác biết được ý tưởng trong đầu của nó cả. Anh T1 có bị cảnh này ở Mỹ chửa? Chán đến mức mà mình chỉ muốn bỏ đi (Có mấy thằng đã làm rồi). Thành ra ngày nào đi làm về mình cũng tha một số hồ sơ cá nhân về trước cho chắc ăn. Tụi nó hay chơi cái trò “Tiên Hạ Thủ Vi Cường” lắm, cho nên mình phải đấu lại bằng đòn “Cẩn tắc vô áy náy”. Nếu mấy tháng sau mà tình hình yên ổn lại thì khuân sách vở vô lại mấy hồi.

Hồi tôi làm hãng cũ (14 năm về trước), thằng president nó kêu thằng vice president tới head-quarter họp, trong khi đó, nó sai người tới remote office của thằng vice president (tên này tôi quen) khóa cửa và niêm phong lại. Mình thấy bài học đó cho nên phải thủ kỹ. Các anh biết nó sai thằng nào đi không (Thằng C1 chứ ai vào đó vì nó tin tôi). Làm tôi mất ngủ mấy đêm vì thấy làm vậy không được, sau đó mới nghĩ ra một kế là OK với thằng president, nhưng đến ngày hẹn đi niêm phong thì tôi call sick. Thà làm vậy mà đỡ bị mang tiếng, thằng president có giận cũng không thể đuổi mình ngay lúc đó được (Sick mà!!!), nhưng 2 năm sau thì đến lượt thằng president bị thằng chairman chơi trò tương tự, kêu nó đi LA họp, đến ngày về thì lại niêm phong phòng thằng president. Lúc đó mình chỉ có cách trả ơn nó không đuổi mình 2 năm trước bằng cách lẻn vô phòng nó lấy một số hồ sơ cá nhân đem về đưa cho nó.

2/2003 - H2-T1 : Feb 28

Tôi ngồi đọc lại những email gởi qua lại cho nhau tới tấp, trong lòng thấy vui. Vui ghê lắm và có lúc tôi cười phá lên. Đã mấy chục năm qua, nay lại được sống trẻ trung và thân mật cùng bạn bè như thuở học trò, làm sao tôi không thấy vui và cảm động cho được.

Khi về hưu tôi mới chợt nhận thấy có những nguồn hạnh phúc đến với mình thật dễ dàng và bất ngờ. Như đôi khi tôi ngồi một mình trong căn phòng nhỏ nơi tôi đang viết thư, bất chợt thấy mình vui, vui vì nhìn thấy những bông hoa Trà hoa nưõ đỏ thắm đang rung rinh trước gió. Thanh bình quá và thanh thản quá. Tôi thấy những bông hoa như đang cười với tôi và vẫy tay chào. Những hôm mưa, hạt mưa nhỏ đọng trên những cánh hoa ấy long lanh như những hạt sương mai đọng trên những cánh hoa hồng trong góc vườn nhà tôi. Giây phút đó, lòng mình như có cái gì hạnh phúc êm đềm và ngọt ngào làm sao. Tôi mỉm cười với nó.

Nhà tôi có hai loại Trà hoa nữ, loại mầu đỏ và mầu trắng. Cây hoa mầu trắng thì không ở ngay cửa sổ phòng tôi nên có khi tôi phải hái nó vào phòng để ngắm. Chỉ tiếc những bông Trà hoa nữ này trông giống hoa hồng nhưng lại không có hương thơm của hồng. Có những hôm gió mạnh, những cành cây Trà hoa nữ này đập nhẹ trên cửa kiếng như muốn "say Hi" với tôi, tôi vẫy tay chào lại. Nó là người bạn thân đã sống với tôi bao năm rồi mà nay chúng tôi mới nhận ra cái chân tình của nhau.

Có biết bao nhiêu nguồn hạnh phúc ở quanh ta anh nhỉ? Đối với bạn bè cũng thế!

Cái hạnh phúc mang đến cho ta mãnh liệt nhất, sinh động nhất vẫn là hạnh phúc của con người mang đến cho con người. Ngoài cái gắn bó thiêng liêng của gia đình thì cái gắn bó trong tình bạn bè có lẽ không kém phần mạnh mẽ.

Trong khi tôi “về hưu“, một số bạn bè đã lâu không gặp gọi phone đến thăm hỏi. Những lời hỏi thăm đều giống nhau cả, nhưng trong mỗi người tôi lại thấy cái xúc động khác nhau, có lẽ khác nhau là những kỉ niệm đã lưu lại trong tôi mỗi người một cách. Những người bạn ấy đã đem cho tôi những hạnh phúc bất ngờ. Mà hạnh phúc bất ngờ bao giờ cũng là hạnh phúc trọn vẹn nhất.

Bây giờ trời San Jose như đã chớm sang xuân. Cây mận, cây đào trong vườn nhà tôi đã chớm nở hoa trắng hoa hường. Mùa xuân có cái đẹp rực rỡ vui tươi như người con gái mới lớn, năng động, ồn ào.

Ở đây có bốn mùa rõ rệt, và tôi vẫn thích mùa thu hơn cả. Thu lúc nào cũng đẹp, cái đẹp của sự trầm lặng kín đáo, cái đẹp của cô gái Huế dịu dàng, e thẹn sau chiếc nón lá bài thơ. Tôi yêu mùa thu vì cái êm ả của nó. Có biết bao nhiêu bài văn, bài thơ, bài hát về thu. Nếu bỏ thu đi, tôi tin chắc trong nền văn học của VN ta và ngay cả thế giới sẽ mất đi một nửa.

Tất cả chúng ta, đặc biệt là người Việt nam, mỗi người đều là một nguồn thơ, chỉ có điều là chúng ta không diễn tả nó ra được như những nhà văn hay thi sĩ mà thôi. Mà mùa thu hình như thích hợp với người Việt nam hơn cả vì cái thâm trầm kín đáo của tâm hồn.

Trong thơ về thu tôi vẫn thích nhất bài thơ của Lưu Trọng Lư với hình ảnh :

... Con nai vàng ngơ ngác

Đạp trên la vàng khô.

Viết lên mấy câu thơ trên tôi lại chợt thấy đọc thơ, nghe nhạc cũng là một nguồn hạnh phúc. Ta tìm được hạnh phúc trong những bài thơ bài nhạc êm ả nhẹ nhàng, và ta cũng tìm được luôn cả cái hạnh phúc trong những bài thơ bài nhạc của hợp tan hay đôi khi tưởng như bất hạnh nữa.

Không phải chỉ thơ hay nhạc mà ngay cả một mầu sắc hay một tiếng động quen thuộc nào đó cũng có thể là một nguồn hạnh phúc của ta. Như tôi có thói quen ngồi đợi tiếng mở cửa garage và tiếng chân đi trên sàn gỗ khi vào nhà của “nhà tôi“ lúc đi làm về. Đơn giản thế thôi nhưng đối với tôi lại là một nguồn hạnh phúc lớn lao. Tôi thấy nhớ nó và lo lắng khi tôi không nghe thấy những tiếng quen thuộc đó vào một giờ nhất định của mỗi buổi chiều khi nhà tôi đi làm về.

Tôi tin là anh cũng thế, và ai cũng thế. Tôi yêu đời sống này quá và cuộc sống phong phú là bao.

Tôi có thói quen hay viết thư cho bạn bè. Đó là một phần công việc hàng ngày của tôi khi về "hưu".

3/2003 - D1-H2 : Mar 10

Anh H2 ơi, Có 2 cách giải quyết để chữ “i” lower case không tự động đổi thành “I” upper case. Một cách đơn giản và 1 cách hơi rắc rối 1 tý. Tôi muốn làm khó anh nên sẽ dấu không nói cho anh biết cái cách dễ, và chỉ cho anh cách thứ nhì hơi rắc rối. Tuy nhiên biết được cách này nếu lỡ có bị “cô hàng xóm” truy bài thì anh sẽ trả lời ngon lành hơn. Chứ để anh trả lời bằng cách dễ thì tôi e anh sẽ mất điểm với cô ta đấỵ :-))

(a) Trên Menu của MS Word, anh tìm vào Tools rồi select AutoCorrect Options. Nếu ngay sau khi click vô Tools anh không tìm thấy Auto Correct Options thì click vô cái hình đầu mũi tên ở hàng dưới cùng, để expand menu này ra.

(b) Khi cái Auto Correct window mở ra, trên top có 6 cái TAB : AutoCorrect, AutoText, AutoFormat, AutoFormat As You TypeSmart Tags. Anh chọn bấm vô AutoCorrect TAB.

(c) Bây giờ anh sẽ thấy trong cái slot bên dưới là 1 table gồm 2 columns và rất nhiều rows.

(d) Click vô mũi tên bên tay mặt của slot này để scroll down. Lần lượt anh thấy mỗi row có 1 chữ viết theo thứ tự ABC.

(e) Tiếp tục scroll down tìm đến row có chữ "i". Clickrow đó để highlight nó lên. Ngay sau đó anh thấy cái button có chữ Delete nổi lên đậm mầu, trước đó button Delete này và button Add chỉ được viết mờ mờ thôi.

(f) Bấm vào Delete button, rồi bấm tiếp “OK” button là xong.

 Ngoài ra anh còn có thể làm thêm mấy corrections sau đây cũng từ Menu—> Tools —> AutoCorrect Options —> AutoCorrect TAB :

 Trong số 7 cái check marks "V" anh bấm vô mấy cái sau đây để TURN THEM OFF:

 Correct Two Initial Capital.

 Capitalize First Letter of Sentence.

 Anh hỏi :Làm sao để check lại attached file trước khi gửi đi.

 Trả lời: sau khi đã attach file, từ Yahoo anh chỉ có thể check filename xem có đúng file đó là cái anh muốn gửi đi chứ không thể check content của nó được. Muốn check nội dung anh phải vào Word. Trường hợp sau khi anh đã làm attachment, nhưng CHƯA bấm send và anh quyết định sửa đổi nội dung thì anh cần làm như sau :

 (1) Trong Yahoo Mail, anh bấm vô chữ Remove nằm ngay bên tay phải của attached file name

 (2) Dùng MS Word sửa nội dung

 (3) Làm attachment lại.

TB. Tôi gửi lại anh cái thư mà anh đã viết cho tôi, sau khi đã dùng một “thủ thuật” khác để chuyển tất cả các chữ “I” trong bản original của anh thành lower case. Hôm nào anh chị có xôi bắp (chứ không cần xôi gà) gọi cho tôi xuống tôi sẽ chỉ cho anh. Bây giờ tôi “thua me gỡ bài cào”, thất nghiệp nên đi kiếm ăn bằng cách này vậy.

3/2003 - H2-D1:

... Thế là tôi và anh không những đồng hội đồng thuyền mà còn đồng tư tưởng nữa. Những điều anh nói, ấy cũng là của tôi vậy.

Anh "về hưu" cũng bất đắc dĩ như tôi. Nhưng thôi thì dầu sao chúng ta cũng nên "về hưu" một lần cho biết với người ta. Mình cứ để cuộc đời cuốn theo "mệnh nước nổi trôi" vì kinh tế xuống.

Ngoảnh đi ngoảnh lại anh đã nghỉ được 3 tuần rồi đấy, còn tôi thì tính tới tháng trước là tôi được ba tháng. Ba tuần hay ba tháng hay ba năm chắc cũng như nhau, chúng mình chẳng còn gì để thay đổi được nữa. Những dự tính trước khi về hưu là mình sẽ làm cái này hay cái kia, nay thì cái này hay cái kia ấy vẫn chỉ là những bóng mờ, không sao thực hiện được.

Cũng như anh, tôi không hiểu thời gian sao đi chóng thế. Nó cứ vùn vụt bay đi, bay nhanh hơn cả thời gian mình còn đi làm việc. Chuyện nhà cho đến chuyện cửa sao nó cũng cứ y nguyên. Có chăng là hoán chuyển vị trí của vài món vật dụng từ gầm giường ra closet rồi vài thứ từ closet chuyển vào gầm giường. Garage vẫn chật ních, nhà tôi lái xe vào vẫn phải từ từ nhích từng tấc một. Cái vườn sau nhà tôi vẫn chưa cải tiến chút nào, có chăng là mỗi ngày tôi thấy nó cứ rộng ra theo sức lực của mình mỗi ngày một "co cụm" lại.

Thế mà tôi vẫn cứ bận đấy. Bận tối mày tối mặt. Sau khi làm bở hơi tai, ngừng tay nhìn lại thành quả của mình, giật nẩy người, sao mọi thứ hình như nó vẫn cứ y nguyên. Cứ ngồi suy nghĩ mãi mà chẳng biết tại sao và tại ai đây.

Chẳng phải vì anh, chẳng tại em (thơ Thái Can)

Thôi đúng rồi, chẳng tại mình, chẳng tại vợ, thì đúng là tại "cô láng giềng"â của ông Hoàng Quý mất rồi. Cô hàng xóm nhà tôi cứ cằn nhằn tôi là kể từ ngày về hưu tôi sinh ra "chướng". Các anh đọc thư tôi các anh có thấy tôi chướng thật không. Ừ nhỉ, trời lạnh thấy bà tôi nói chuyện nắng hè, trời nắng chang chang tôi nói chuyện mưa dầm. Thật chướng! Ấy thế mà ai nói tôi chướng thì cứ gân cổ lên cãi đấy. Đúng là về hưu sinh tật.

Cái đầu nó chướng đã đành, chân tay nó cũng chướng nữa. Tôi thấy cái chướng của tôi nguy hiểm ngang với bệnh "cổ chướng" (ung thư gan) mất rồi. Cứ tay này dọn thì tay kia nó bầy, tay kia nó dấu thì tay nọ nó lại moi ra, "tay chìa tay rụt"â là thế đấy. Mặt mày thì thật vô trật tự , cứ là "mắt ngang mày dọc" thì coi sao nổi. Đôi chân thì "chân trước chân sau", cái chân trước thì chạy vào nhà, cái chân sau thì quay chiều lẻn lẻn sang nhà bên cạnh tán phét. Tôi thật cũng vất vả với đám chướng này nên cũng mất hết cả ngày giờ. Anh thì sao hả, có giống tôi không?

Còn cái chuyện anh không muốn làm "thằng cuội" thì cũng được đi, tôi chẳng rủ anh làm "thằng cuội" với tôi làm gì, chỉ tổ đánh nhau. Tôi ấy à, làm "thằng cuội" là ước mơ lớn nhất của tôi đấy. Anh cứ tưởng tượng xem, suốt ngày thằng cuội ở "trong cung" để "đánh cờ" với chị Hằng thì còn thú gì bằng nữa. Tôi hỏi anh còn chê cái gì nữa chứ. Anh không được đổi ý đấy nhé.

Vâng, chúng tôi sẽ đi chơi xa 16 ngày, kể từ 31 tháng ba này. Sao anh biết vậy, cô hàng xóm của tôi nói hả. Kỳ này chúng tôi đi Nhật, Hồng Kông và Thái lan. Khi đi về thế nào tôi cũng có thư báo cáo chuyến đi cùng các anh các chị phe ta.

Còn "ông" T4 nhà tôi nữa. Tôi nhờ ông ý nhắc lại chút ít về cái phố Triệu Việt Vương mà chúng tôi đã từng là hàng xóm. Ông ấy nổi cơn cường điệu: "để tôi viết về Hà Nội của tôi cho anh". Ông ý còn nâng cấp lời hứa ấy thành món nợ nữa mới oai chứ. Đã là nợ thì chủ nợ phải đòi, đòi cả lãi nữa chứ, cứ một thành hai, thế là hai bức thư rồi đấy nhé. Trả góp cũng được, nhưng phải trả chứ nhỉ.

Anh D1, anh T1 và cả C1 làm chứng đấy nhé. Anh S1 thì chẳng muốn dính vào, thôi thì cũng tha cho ảnh cái công việc đôi co này. Đùa anh T4 một tý, tôi biết anh còn "nặng nợ xương máu" lắm.

Thành phố nà Nội cũng nhỏ thôi mà, chắc "Hà nội của tôi" hẳn là to lắm nên cần có nhiều thì giờ như những kẻ về hưu chúng tôi. Đùa tý thôi, đừng giận tôi nhé. Tôi đã nói là tôi "chướng" rồi mà. Bữa nào rảnh mời các anh chị ghé tôi chơi, cho biết trước để chúng tôi chuẩn bị cơm đãi khách. Anh chị T4 tặng tôi chai rượu, hôm nào cả bọn cùng "khui".

Thôi nhé, cô hàng xóm nói viết thư thì viết ngăn ngắn thôi, viết dài ai đọc, chướng lắm. Thôi thì đành viết ngắn vậy. Viết cái kiểu "co cụm" này thì chẳng đâu vào đâu cả.

3/2003 - H2-T1:

Xin chúc mừng Anh và ông NĐH đã có một ngày “giã từ vũ khí “ tuyệt hảo. “Vui ơi là vui“ và “Zui quá xá Zui". Cứ xem những bức hình chụp ngày hôm đó, ai mà chẳng muốn về hưu. Mong có dịp được coi tiếp những hình ảnh đó thêm.

Này anh T1 ơi, Tôi có đọc vài email gửi qua lại thấy có người chúc mừng anh và ông H đã gia nhập “hội về hưu“. Hội ấy là hội nào trong THĐL mình vậy? Hay là tôi đọc chữ “tác“ thành chữ “tộ“ theo đúng tinh thần về hưu của mình đấy? Hội ấy đã hoạt động? Đang hoạt động? Hay sẽ hoạt động vậy anh?

Tôn chỉ thế nào? Có người còn đề nghị đóng niên liễm hay nguyệt liễm gì nữa mà.

Nếu đã và đang có hội ấy thì cho tôi gia nhập với. Tôi đủ tiêu chuẩn rồi mà, dù có sớm một tý về tuổi tác nhưng vẫn hợp pháp vì đối với công ty tôi làm việc thì tôi đã lấy package về hưu rồi. Nếu có xê xích một tý về điều lệ thì thôi cũng xính xái dễ dãi cho nhau một tý nhé. Tôi có nói với anh D1 là bất cứ làm việc gì tôi cũng “đợi nước đến chân“ (không phải đến đít, xin lỗi, như các cụ nói) mới nhẩy. Mà khi nhẩy thì luôn nhẩy vào chỗ nước ngập đầu. Nếu có trễ thì cũng còn hơn không. Cho tôi ghi tên với nhé!

Còn giả dụ cái “Hội Về Hưu“ này chưa có thì cũng nên có quá đi chứ nhỉ. Nhóm THĐL mình cũng nhiều người ở cái tuổi đã quá già (già bấm không vô), già chín mùi, hay già non non một tý thôi. Anh chịu khó vác thêm “cái ngà voi“ về hưu này nữa thì tuyệt hảo như ngày “giã từ vũ khí “ của anh.

Các “cụ“ cũng nên có một website riêng cho các cụ để các cụ tâm sự với nhau trong lúc tuổi già qua email mà không sợ làm các thân hữu trẻ tuổi còn “cần sự yên lặng nghỉ ngơi“ cho ngày hôm sau đi cầy đi bừa. Nếu dùng chung website của THĐL thì các vị trẻ ấy lại bắt các cụ “im“ vì “ồn“ (hai chữ này của anh đấy) thì các cụ buồn lắm. Có chỗ cho các cụ “đổ vào“ là vui rồi. Những thứ “đổ vào“ ấy chắc cũng hiền lành thôi vì các cụ còn đủ sức đâu mà tranh với cãi nữa. Tôi tin là toàn chuyện rất hiền lành, hiền lành như chuyện “chúng mình“ vậy.

Mà chẳng hiền lành cũng chẳng được vì ai dại gì mà dính vào chuyện “con kiến đòi kiện củ khoai“ bao giờ. Thân phận các cụ bây giờ cũng như "con kiến bò ở cành ngang, gặp phải cành cụt, leo vào leo ra". Có cụ còn khỏe thì cũng chỉ như con kiến trèo ở cành đứng, gặp phải cành cụt thì cả ngày cũng chỉ trèo lên trèo xuống là cùng. Các cụ bị tù túng đúng như câu hát ”đi năm phút lại về chốn cũ“, chỉ còn cái website Về Hưu được ví như mớ tóc dài chua chua vì lâu ngày không tắm của cô gái Pleiku để các cụ còn có cái gì để nhớ để thương để “đổ vào“ những gì các cụ muốn đổ.

Tôi bảo đảm với anh là hội viên sẽ đông lắm, chỉ nhận hội viên của THĐL thôi đấy nhé. Chắc là phải lắm chuyện đọc và vui lắm anh ạ. Anh sẽ có khối bài để đăng báo THĐL đấy. Này nhé, cứ cái chuyện các cụ kể lại đời mình cho nhau nghe qua những dĩ vãng oai hùng của cái thời niên thiếu ”hít ra lửa, thở ra khói“ (hút thuốc lá) của các cụ là đọc cũng đủ mệt nghỉ rồi. Có chỗ “đổ vào“ cho các cụ để tâm sự và để tiếc thương, cái tiếc thương của con “hổ nhớ rừng“ trước khi các cụ tìm “một cõi đi về“ cho khỏe cái thân.

Anh cứ tin tôi đi, thư nào các cụ cũng mở đầu bằng câu “ngày xửa ngày xưa à” cho mà xem. Cứ như các cụ kể chuyện cổ tích cho các cháu nghe vậy. Ấy các cụ thường ngày các cụ vẫn làm như thế đấy chứ, có mới mẻ gì đâu, lúc các cụ rủ chau ngủ ý mà. Có khác chăng là các cụ ru cháu, bây giờ ru thêm cho mình nghe luôn trên email thôi anh ạ. Chuyện hàng ngày mà, có khó với các cụ gì đâu. Có cụ cả ngày ngồi đợi cháu đi học về để các “ông cháu“ này lên tiếng “ông nội“ hay “ông ngại“ (không phải ngoại) là các cụ vào đề ngay không cần biết nó gọi để đòi cái gì.

Tuy nhiên không phải các cụ chỉ nói toàn chuyện “một thời vàng son“ cũ xì của các cụ đâu nhé, cũng có cả chuyện hiện tại lẫn tương lai nữa đấy. Ai mà nói động vào các đứa cháu của các cụ mà xem, cụ “nổ“ cho mà điếc tai luôn và nghe cũng đến bở hơi tai luôn đấy. Cụ nói hết về những “thằng nhóc“ năm ba tuổi rồi đến lũ “choai choai“ ở tuổi làm “nhức đầu cha mẹ“ đến những đứa cháu “xồn xồn“ mắt trước mắt sau lẻn sang nhà hàng xóm “xin“ cắt cỏ dùm. Những “ông cháu“ này sẽ trở thành những ông “thánh sống“ như câu hát ”Lậy thánh con là người ngoại đạo, những vẫn tin có thánh ở trong nhà“. Các cụ tin tưởng các cháu của các cụ như dân ta tin vào “Đức thánh Gióng“ (Phù đổng), vươn vai một cai mình cao ba trượng đấy. Tôi mới kể sơ sơ cho anh vài điều các cụ cần có chỗ đổ vào. Chưa kể đến chuyện “cô hàng xóm“ theo cái kiểu “hoa sứ nhà nàng“ hay “nỗi buồn gác trọ“ của các cụ đấy nhé.

Ấy là chưa nói đến cái mớ kiến thức các cụ còn nhớ nhớ quên quên. Người phương tây có câu “Kiến thức là những cái gì còn lại sau khi đã quên hết“. Đối với các cụ về hưu thì mớ kiến thức ấy lại nằm ở phần quên chứ không phải phần nhớ còn lại đâu nhé. Nếu có lẫn lộn cả nhớ lẫn quên thì câu chuyện các cụ kể cũng thuộc loại “khó hiểu“ vì cái đoạn đầu nó lại chẳng ăn nhập gì với cái ở phần đuôi. Cái khúc giữa các cụ thích nhất thì các cụ gặm không nổi vì nó dài quá. Đọc thư các cụ ta chỉ nên đọc phần đầu rồi pass qua phần cuối. Nếu không thấy có gì lộn xộn thì biết cụ ấy còn tỉnh và còn sống thêm được vài năm nữa. Phần giữa thì chớ động vào, có ngày chết với các cụ.

Tôi cứ ngồi kể chuyện về các cụ thôi thì có ngày này qua ngày khác cũng không hết anh ạ. Thôi thì tôi xin có vài hàng viết vội cho anh để anh suy nghĩ về cái “hội về hưu“ của THĐL mình. Vợ chồng tôi đang đi vacationFlorida với các cháu nên không thể viết nhiều hơn nữa. Anh nên nhớ cái hội này là một nhu cầu to lớn cho các cụ đấy nhé.

Để tạm ngưng ở đây, xin gửi đến anh bài thơ tôi không nhớ tên tác giả :

Ban ngày cụ cứ như thần,

Ban dêm cụ cứ tần mần như ma.

Ban ngày cụ cứ như cha,

Ban đêm cụ cứ như là trẻ ranh.

Còn chuyện đề nghị hát bài ca “tiễn em“ cho nhau thì đóng niên liễm hay nguyệt liễm cũng được, hay anh đưa ra chừng mười cái card “tiễn đưa“ tùy ai nấy chọn theo ý mình để gửi xuống tuyền đài cho người quá cố cũng không sao. Anh nhớ chọn cho tôi cái card nào còn “ngon ngon“ một tý để khi tôi check email ở dưới đó tôi còn cảm hứng tìm đường về nguồn cội trần gian này nữa nhé. Tôi ghét lên Tiên nhất. Cứ theo cụ Văn Cao tả thì chẳng biết cái “ái ân thiên tiên“ nó ra làm sao mà đến quên cả đường về và rồi chẳng bao lâu những chàng trai mười tám hai mươi cứ già sụm đi, đầu tóc bạc phơ chỉ còn sức ngồi đánh cờ thôi thì chán lắm. Trong khi đó thì các nàng mười tám đôi mươi cùng tuổi như các chàng thì cứ “mơn mởn“ ra đấy. Tôi thấy trần gian mình fair hơn.

Thôi chẳng biết tôi đã viết gì rồi và dài bao nhiêu nữa. Các cháu đang ngóng cổ nhìn bố xem đánh máy xong chưa để còn đi tắm biển. Cái đáng sợ nhất là tôi đã thấy “người yêu quý“ mặt hơi nhăn nhăn khó chịu vì ngồi đợi lâu rồi. Thôi nhé!

3/2003 - D1-Z1 : Mar 11

Từ ngày tôi được bà xã gắn cho cái title M.V., (Mất Việc, đọc theo giọng Nam là "Mất Diệc", viết tắt là MD) nhiều bạn đã gửi thư chia sẻ những nụ cười, giúp tôi càng thấy yêu đời hơn. Sau đây xin chép lại những vần ”thơ thẩn” của bà xã và các bạn gửi tặng :

Thơ bà xã tặng (đã được chỉnh lại theo góp ý của 2 bạn):

Cưỡng bách hồi hưu sướng lắm thay

Ra vào thơ thẩn suốt cả ngày

Đêm nằm thẳng cẳng luôn tới sáng (*)

Ngẫm nghĩ hồi hưu quả đã thay

Cưỡng bách hồi hưu sướng lắm thay

Free phone kêu bạn suốt đêm ngày (**)

Hai tuần một check rung đùi lãnh (***)

Cưỡng bách hồi hưu quả đã thay

Ghi chú :

 (*) Có 1 bạn lưu ý tôi câu số 3 "Đêm nằm thẳng cẳng luôn tới sáng” phải chăng là bà xã muốn trách móc?

(**) Free phone : free minute cell phone

(***) Tiền trợ cấp thất nghiệp 2 tuần phát 1 lần

Một bạn họa lại mấy câu trên như sau :

Cưỡng bách hồi hưu sướng lắm thay

Chăm lo cho vợ suốt cả ngày

Đêm nằm thao thức luôn đòi nợ

Ngẫm nghĩ hồi hưu quả đã thay

Và sau đây là 2 bài nữa do một bạn khác tặng, một bài tựa là “Hưu non tự trào” và 1 bài họa:

Ai ơi chớ bảo tớ hưu non,

Vì tớ bi chừ hết nước non.

Gỗ cũ đậm màu hơn gỗ mới,

Gừng già cứng củ quá gừng non.

Ngày thời than thở đôi chân yếu,

Tối lại ngọt ngào cặp vế non.

Bắt chước tớ đây về ẩn sớm,

Lúc còn sức nghịch mí đào non.

Họa :

Khi không ai bảo bác hưu non

Vì bác bây giờ vẫn nước non

Gỗ cũ đậm màu hơn gỗ mới

Gừng già cứng củ quá gừng non

Ngày thời tập luyện đôi tay nhuyễn

Tối lại mân mê cặp ví (*) non

Bắt chước ai đây về ẩn sớm

Lúc còn sức ẳm mấy (**) đào non

Ghi chú : (*) Ví = tiếng thanh lịch miền Bắc

(**) mấy = nhiều hơn một

Cười là liều thuốc bổ, do đó mà tôi lấy tiêu đề của thư này là “Prescription by NT Dzung, M.V.”

3/2003 - N1-Z1 :

”Cưỡng bách” Mò V... (1) sướng lắm thay

Ra vô 3, 7 suốt cả ngày (2)

Đêm còn rị mọ luôn tới sáng

Ngẫm nghĩ “về hưu” đã lắm thay

(1)MV

(2) Đêm 7, ngày 3, ra vô chưa tính.

4/2003 - C2-Z1 : Apr 11

Đọc bài thơ của các anh chị thấy dù là cưỡng bách hồi hưu quả là sướng thật. Nhưng nếu ông chồng em mà bị cưỡng bách hồi hưu thì tụi em mệt thật vì các cháu còn nhỏ. Nhân bài thơ của anh D1 gởi đến em có cảm hứng làm bài thơ con cóc gởi lại các anh chị đọc cho vui.

Bác ơi, tin bác hồi hưu

Chồng em nghe thế im ru cả ngày

Ra vào chắc lưỡi sướng thay

Còn mình thì phải kéo cày mà thôi

Em thì đừng có phân bì

Làm sớm nghỉ sớm nhằng nhì khổ thân.

4/2003 - D3-D1 : Apr 14

D1 ơi! Chung vui với Cậu, tớ xin gởi bài ” QUẠ “ như sau :

Về hưu, Cậu tả thật khoái thay

Không vì giờ rảnh, tiền dzư đủ

Khoái cái đêm nằm thẳng cẳng ngay

Nhưng hơi thắc mắc chân nào vậy

Phải cái mà mình nghĩ cả hai?!

Bye bye

6/2003 - SL-T1:

Về Hưu Vui Vẻ

Về hưu vui vẻ ! Thật mừng thay !

Tâm trí thảnh thơi suốt cả ngày

Sáng nấu canh rau, chồng vợ húp

Chiều màn thịt nướng ,vợ chồng nhai

Không còn vội vã, mau chân bước !

Thủng thẳng thong dong, nhẹ gót hài 

Tối đến xem kinh cùng đọc sách

Khen chê thế sự ! Bỏ ngoài tai !

Khen chê thế sự ! Bỏ ngoài tai !

Bến giác bờ mê mấy dặm dài

Nhẹ bước đường trần quên thế tục  !

Tĩnh tâm không nghĩ chuyện trần ai !

Chuyện đời không sắc, tan rồi hợp !

Đạo pháp huyền cơ, quả chẳng sai !

Kinh, sách, thơ, văn, là bạn hữu !

Về hưu vui vẻ ! Thật mừng thay !

(Sương Lam)

Cô Giáo Về Hưu

Ồ thích quá ! Hết phải còn dậy sớm!

Hết vội vàng uống lẹ tách cà phê,

Hết ngóng trông chờ mau đến giờ về ,

Hết cau mặt, nhướng mày và giận dữ !!

Hết theo dõi từng lời, từng nét chữ ,

Hết “Reading“, “Homework”, hết “Writing “,

Hết nhân, chia, trừ, cộng, số toán hình ,

Hết những lúc “duty”, làm bổn phận !!

Hết thước kẻ, bảng đen và phấn trắng !

Xếp lại trang sách vở, trả lại trường !

Chỉ mang về : ánh mắt với tình thương

Tuổi khờ dại, ngây thơ và hoa mộng !

Tôi còn lại : những gì mình đang sống :

Nhừng sáng hồng, được dạo bước thảnh thơi ,

Ngắm hoa xinh, ngắm mây trắng lưng trời,

Trưa hè vắng, nghe tiếng chim vui hót !

Đã đến lúc thấm nhuần hương vị ngọt

Của câu kinh, tiếng kệ, mõ chuông chiều

Để sửa Tâm, lập Tánh tốt cho nhiều,

Trồng cội Phúc, gieo nhân Lành, mầm Thiện !

Và tu tập mỗi ngày thêm tăng tiến,

Giúp người vui, ta cũng được vui theo !

Vì kiếp người như sợi chỉ mành treo:

Giũa Sanh, Tử, Sát na trong khoảnh khắc !

Tâm thanh thản, an vui, không trói chặt

Với lợi danh, không, sắc cõi trần gian !

Lắng tĩnh tâm tìm đến Aùnh Đạo Vàng !

Thập thiện đạo hướng về bờ bến Giác !

(Sương Lam)

 

6/2003 - AH-T1:

Kính tặng Anh bài thơ nhỏ "Về Hưu" này nhân "Hội THĐL Về Hưu" sắp ra đời.

VỀ HƯU

Gặp thời thế, thế thời phải thế !

Kiếm cung xưa treo dưới ánh trăng

Hồn nhiên ra khỏi vòng cương tỏa

Vui gió ngàn mây một góc trời

Hương thơm bằng hữu như tâm nguyện

Nghĩa cũ tình xưa vẫn đong đầy.

(6/2003- ANH HÀ)

6/2003 - D3-T1:   Tiễn Bạn Đi Xa

Chữ “T” rời bỏ miền đông

Chữ ”D” ở lại trống không lạ thường

Thôi đành chúc bạn lên đường

Về bên xứ ấy mãi trường thọ ra

Mai này còn gặp đôi ta

Chữ "Tình Thân Hữu" đậm đà không phai.

"D" Bà Quẹo

9/2003 - T6-T1: Tình Quê (Thân tặng anh chị NCT)

Anh về nơi ở mới,

Có vui nhiều không anh ?

Bạn bè cùng chúc tụng,

Hạnh phúc ánh trăng lành.

Quê Cha ven biển Thái,

Có lũy tre xanh gầy,

Trùng dương kêu, sóng gọi ?

Anh di chuyển về đây ?

Rời miền Đông sang Tây,

Biển Thái Bình nhiều mây,

Sống gần bên đất Mẹ,

Tình quê chắc đong đầy.

Nhật Thanh BTT

Nhiều Thân Hữu


 

Về Hưu:

Ngồi tại nhà một buổi chiều, hai vợ chồng một vị bác sĩ đã về hưu quyết định gọi hỏi thăm một cặp bạn thân khác để xem họ đang làm gì. Bà vợ của người bạn đáp trong máy "Ồ, chúng tôi đang uống cà phê và nói chuyện." Bà vợ vị bác sĩ gác máy điện thoại rôi bảo chồng "Tại sao chúng ta không làm như thế? Họ chỉ uống cà phê và nói chuyện." Vị bác sĩ trả lời "Vậy thì bà hãy đi pha một bình cà phê đi!" Khi cà phê đã sẵn sàng, hai vợ chồng nhìn nhau, và ông đề nghị "Bà gọi lại cho họ, hỏi họ đang nói chuyện gì?"

 

Khôn Ngoan:

Vợ vốn rất sạch sẽ hôm đó đi làm về muộn, vừa bước vào nhà đã thấy sàn đầy vỏ cam vỏ quít, trên bàn còn có mảnh giấy của chồng: “Xin lỗi em yêu, anh ngủ trước. Ngày mai anh sẽ dậy dọn dẹp!”

Vợ thấy dơ bàn tiện tay quét dọn. Lúc leo lên giường lại trông thấy một mảnh giấy khác để trên gối: “Cám ơn em yêu!”