Bài của  Hậu Huỳnh

Nhập

Hôm nay đã là hai mươi hai tháng tám rồi mà vẫn chưa chuẩn bị đầy đủ cho chuyến du ngoạn Ha waii. Hành lý thì chưa sắp xếp, còn thủ tục pre-boarding thì ai nấy cũng đã có nhận package mail từ NCL (Norwegian Cruise Line) nhưng chỉ lọt sổ gia đình chúng tôi. Tôi và chị Nữ có điện thoại liên lạc hỏi cô Thu ( May Travel) và anh chị trong Ban Tổ chức thì được trấn an "không sao đâu" nhưng trong bụng vẫn còn lo lắm…   Tính người già lúc nào cũng cẩn thận, đi đâu cũng phải chuẩn bị cho chu đáo thì mới ngủ ngon, bằng không thì cứ thấp thỏm. Cuối cùng thì tôi cũng gửi email nói đùa với cô Thu rằng "Tôi chỉ sợ bị lọt sổ của NCL nên họ cho tụi tui đi bằng tàu ngầm hay tàu suốt gì gì đó thôi. Còn nếu không được nữa th ì tụi tui sẽ đi bằng tàu vượt biên đó … (Just kidding)."   

Hành lý thì tôi và nhà tôi cứ dọn vào luggage nầy rồi lại chuyển sang luggage khác. Lúc thì định xách back bag lúc thì định kéo 2 luggages nhỏ, lúc nhất định xách cây đàn, lúc thì thấy luộm thuộm quá định bỏ lại… Ba ngày trước khi lên đường, tôi còn gửi email cho Ban Tổ chức hỏi xem tôi có nên đem cây đàn theo không?  Đã lỡ mua cái hard case để bảo vệ cây đàn guitar yêu quí cũng "xịn" lắm, không đem theo cũng tiếc nhưng có lẽ đành ngậm ngùi hát bài "cây đàn bỏ quên" vậy!

Cuối cùng thì tôi quyết định cho "cây đàn bỏ quên" cùng với một mớ bản nhạc mà không buồn lòng chút nào vì mình chỉ muốn có đàn cho các thân hữu yêu văn nghệ sử dụng thôi chứ mình cũng chẳng phải đánh đàn hay ho gì. Tôi đã tự học đàn lóm từ hồi còn đi học qua mấy đứa bạn chứ chẳng có qua một lớp luyện guitar nào.

Vài hôm sau đến Honolulu rồi mới đọc được email của anh NC Thuần trả lời rất lịch sự về việc cây đàn và tôi cảm thấy vui lòng vì đã quyết định không đem đàn theo.     

Rồi ngày tháng nó cứ vùn vụt trôi đi cũng như tuổi tác của mình vậy, tới ngày đi chơi rồi đó. Vợ chồng chúng tôi chỉ kịp ghé ngang qua nhà hai người láng giềng để nhờ họ dòm ngó chừng dùm và lấy thư, lấy báo. Tội nghiệp hai gia đình láng giềng nầy, lúc nào cũng vui vẻ sẵn lòng làm công việc nầy mỗi lần chúng tôi đi chơi vì họ đã hưu trí, cũng rảnh rang và rất ít khi đi chơi đâu xa. Vả lại, họ cũng là láng giềng với chúng tôi hơn 20 năm rồi, có qua có lại rất thân thiết. Người Việt mình có câu "Bà con xa không bằng láng giềng gần" thật đúng. Bây giờ còn đỡ khổ cho họ, mấy năm trước đây chúng tôi còn gửi cả con chó Labrador bự tổ và mấy con cá để họ chạy qua "take care" dùm mà họ vẫn vui vẻ và sốt sắng nhận lời …            

Đêm 23 tháng tám, một đêm trước khi lên phi cơ, vợ chồng chúng tôi chạy xe lên nhà chị Nữ ở Stevenson Ranch, phía North Los Angeles và ngủ qua đêm để sáng sớm hôm sau cùng nhau đi ra phi trường LAX. Buổi sáng ngày thường không phải cuối tuần, rất nhiều xe cộ, dễ bị traffic lắm nên chuẩn bị đi cách nầy tiện hơn. Và sau đó chúng tôi gửi xe lại ở parking gần phi trường.

Vào trong phi trường LAX, chúng tôi lo đi ăn điểm tâm, đến lúc boarding vào phi cơ mới gặp gia đình anh chị PL Thượng, Khi boarding, thấy gia đình anh Thượng còn ngồi chờ vì anh nói chưa gọi đến dãy ghế ngồi của anh. Nhưng đến khi vào trong phi cơ thì chúng tôi thấy gia đình anh NV Dậu đã vào trước và ngồi cùng dãy ghế bên cạnh. Anh Thượng nói ngay: "Tôi vào thì nhân viên phi cơ chưa cho vào vì chưa gọi tới số ghế; Chỉ có mình anh, nó thấy anh già cả lụm cụm tội nghiệp nên cho vào trước … " Ai cũng cười câu nói đùa chọc tức nầy. Còn anh Dậu chỉ cười xòa và nạt đùa "Cái anh nầy, đểu, chê tôi già cả !.. .Ha ha."   

Chúng tôi bắt đầu chuyến du ngoạn nầy với những người bạn mới…            

Trước đây vài tháng, khi chị Nữ điện thoại hỏi vợ chồng tôi có đi Hawaii do Thân hữu Điện lực Việt nam Hải ngoại (THDL VNHN) tổ chức không, tôi ngần ngừ thối th ác. Tôi từ chối là vì vợ chồng chúng tôi vừa mới đi Pháp tháng trước đó, "anh hai Dollar" cũng yếu rồi, lại sợ lẻ loi vì không quen với ai trong THDL VNHN. Tôi và chị Nữ là cousin, nên tôi chỉ là một "điện câu" thôi theo "tự điển" của các anh chị trong THDL. Chị Nữ hối thúc, "Đi đi, lần nầy chị muốn rủ Hậu đi, nghe nói vui lắm … "  Nghe thì cũng ham vui, nhưng vẫn còn thấy yếu cái hầu bao, định để dành đi thăm thằng con đang học ở New York. Cuối cùng, khi vợ chồng tôi đi dự tiệc Tất niên của Điện lực tổ chức ở nhà hàng Seafood World tại Little Saigon, California, lần đầu tiên gặp anh Dậu, anh Thượng, anh Diệp và một số các anh chị khác, tôi cảm thấy các anh chị Điện lực rất thân mật, cởi mở và vui vẻ, có lẽ mình cũng nên làm thân với họ. Sau đó, tôi lại nghe nói Ông cựu Tổng Giám đốc Công ty Điện lực Việt nam Hồ Tấn Phát cũng sẽ đi dự chuyến Đại hội 2007 tại Ha waii nên tôi quyết định đi chuyến này vì tôi có nghe và biết về "Ông Tổng Nhà Đèn." Ông và tôi có cùng học chung một trường chứ không đâu xa lạ: Không phải là Trường Đại học Kỹ thuật hay Trường Điện gì bên Pháp mà là Trường Cải tạo 15 NV Long thành. Tôi và Ông cũng đã có những thời gian thăng trầm tại Việt nam lúc trước và sau mùa thu 1975.

Trước khi làm thủ tục để đi chuyến cruise du lịch Hawaii, tôi đã nhận thấy sự tổ chức của các anh chị trong Ban Tổ chức rất chu đáo. Một cái website với đầy đủ tin tức liên quan đến chương trình, thủ tục đóng tiền, bảng đúc kết, báo cáo, thủ tục register và pre-boarding online … rất đầy đủ và giúp ích thiết thực cho mọi người, được phổ biến. May Travel có gửi một vài tin tức cho các THDL liên quan đến thủ tục, nhưng thư đính kèm dùng loại html file mà nhiều máy computer không đọc được. Các anh Dũng, anh Thuần và các anh chị trong Ban Tổ chức đã nhảy vào tiếp tay để hướng dẫn mọi thân hữu có thể theo dõi được các yêu cầu cần thiết. Riêng anh Thuần cuối cùng đã đứng ra làm giúp pre-register boarding cho những ai cần giúp đỡ. Xin một tràng pháo tay tán thưởng tinh thần dấn thân và tích cực của tất cả các anh chị trong Ban Tổ chức đặc biệt là anh Thuần. Ngoài các hướng dẫn thủ tục, website Bản tin của THDL cũng cập nhật các chương trình và giới thiệu các nơi du ngoạn nổi tiếng tại các quần đảo của Hawaii. Những dữ kiện nầy rất cần thiết cho những ai cần chuẩn bị những nơi nào sẽ đi thăm viếng trong tuần lễ du ngoạn theo ý thích riêng của mỗi gia đình.

Thứ sáu 24 tháng 8 năm 2007

Sáng thứ sáu 24 tháng 8, 2007, sau khi phi cơ đáp xuống phi trường Honolulu, theo chương trình đã hoạch định, anh Thượng gặp anh Hồ Sơn (Tài xế taxi VN) để lấy chuyến xe đi về khách sạn. Nhưng vì xe chỉ đủ cho gia đình anh Dậu và gia đình anh Thượng nên chúng tôi gọi một cái taxi khác, tài xế là người Tàu. Đúng như bản tin đã hướng dẫn, giá cuốc taxi chỉ khoảng 35 dollars.

Khi xe taxi chúng tôi đến khách sạn Waikiki Resort, chưa thấy ai trong nhóm THDL hết. Cô Thu ( May Travel) có nói cho chúng tôi biết là Cô sẽ đến trong chuyến bay kế, cách chuyến bay của chúng tôi độ 1 giờ, nhưng chúng tôi cũng đến front desk để hỏi thủ tục gửi tạm hành lý trong khi chờ đợi check in.

Cảm nghĩ đầu tiên khi bước chân vào khách sạn nầy là công nhận Ông Tài xế taxi đã nói đúng: "Khách sạn nầy là của hãng Korean Airline, của người Đại Hàn", do đó tất cả các nhân viên ở rece ption desk đều là những cô xinh đẹp như trong các bộ phim truyện tình cảm Hàn quốc. Độ mười phút sau, chúng tôi bắt đầu gặp một vài gia đình THDL lục tục đến. Gia đình chúng tôi gặp đầu tiên là anh NS Chính và chị Ngân, người đến từ San Jose, cũng là dân California như chúng tôi vậy nhưng người phương Bắc người phương Nam. Sau đó, gia đình anh Dậu và gia đình anh Thượng đến. Thấy cũng đã bắt đầu đói bụng, vì mấy cái hãng máy bay hiện nay không cho ăn trưa, ăn snack gì hết, chỉ có bán chứ không có cho, kể cả cái ear phone để nghe phim, nghe nhạc cũng bán 3 đồng. Tệ thật! Chúng tôi, chị Nữ và vợ chồng tôi, rủ anh chị Chính đi ăn trưa, nhưng chị hơi mệt vì jet lag nên cần ngồi nghỉ một chút rồi sẽ đi ăn sau. Chúng tôi lên lầu 2 vào ăn trưa trong một Korean Restaurant một lúc thì đã thấy gia đình anh Dậu, gia đình anh Thượng và gia đình anh Chính kéo lên ăn trên một bàn dài, nói chuyện cười giỡn rất vui vẻ. Tôi vốn ít nói, lại mới về nhà Điện lực (giống như cô dâu chàng rể vừa mới về nhà chồng, nhà vợ vậy mà) nên chỉ cười cười chứ chưa dám "quậy".             

Ăn cơm trưa xong, chúng tôi xuống lầu để check in thì gặp một anh tóc hoa râm, đeo kính trắng nhưng dáng rất khoẻ mạnh và được giới thiệu là anh Thuần. Tôi đến bắt tay thân thiện và tự giới thiệu. Anh Thuần nói ngay: "Tôi quên không mở email một vài ngày trước, nhưng đã có trả lời thư anh và nói đã có cây đàn, anh đã nhận được thư chưa?" Tôi trả lời: "Dạ chưa, hôm qua tôi đã rời nhà lên ngủ ở Los Angeles để sáng đi sớm nên chưa mở email. Nhưng không sao, các anh đã có cây đàn rồi, tôi cũng đã cho "cây đàn bỏ quên" là phải rồi." Tôi cũng gặp lần đầu tiên anh HG Thụy , một người nữa trong Ban Tổ chức, được biết qua từ các bản tin THDL nhưng chưa được gặp bao giờ.  Hai anh cũng rất vui vẻ và lịch sự, có lẽ thêm chút đặc biệt đối với những người mới như chúng tôi!

Càng lúc các THDL càng kéo đến đông hơn và họ gặp nhau hội ngộ tay bắt mặt mừng, chuyện trò thăm hỏi … Chúng tôi làm thủ tục check in hotel và nhờ khách sạn chuyển hành lý lên phòng. Khách sạn khá khang trang và phòng ốc sạch sẽ, rộng rãi, lại chỉ cách bãi biển Waikiki một block đường.

Chiều thứ sáu, 24 tháng 8, 2007 từ lúc 5 giờ, chúng tôi cùng các THDL đi tản bộ dọc theo đại lộ sát bờ biển Waikiki để đến dự tiệc tái ngộ, sinh hoạt họp mặt tại Hale Koa Hotel, 2055 Kalia Rd., Honolulu. Vài thân hữu than mỏi chân vì lỡ mặc quần áo tươm tất và giầy da, nhưng buổi cuốc bộ chỉ hơn 1 mile cũng rất xứng đáng vì được đi qua nhiều cửa hàng, phố xá nơi có các nghệ sĩ vỉa hè trình diễn rất mới lạ.

Tiệc tái ngộ tổ chức trong một Conference Hall của khách sạn rất đẹp và sang trọng. Thức ăn có appe tizer sò biển tuơi, cá tươi rất hợp khẩu vị cho những ai thích mở màn buổi ăn tối với ly rượu vang hoặc cocktail mix … Món ăn chính là thịt bò steak ở cái xứ giữa biển là đặc biệt quá rồi. Khi bước vào phòng ăn, chị Nữ và vợ chồng tôi đi tìm một cái bàn xa xa sân khấu để dấu mặt, ăn uống dễ dàng hơn, nên chọn cái bàn ở gần đầu phòng, cạnh bàn để thức ăn appe tizer!   Bỗng một lúc sau thì nhóm Ban Tổ chức là anh Thuần, anh Thụy và có cả "Ông Tổng" cũng đến ngồi cùng bàn. Tôi được dịp làm quen và nói chuyện chút ít với các anh. Tôi có tự giới thiệu với các anh tôi là một điện câu và không có học "điên nặng" ĐIỆN.  Nhưng tôi nói thấy Ông Tổng lúc tôi ở trại tù cải tạo Long thành và sẵn dịp hỏi Ông về một vài người. Ông Tổng lúc nào cũng cười cười rất "đẹp trai" và nói chuyện điềm đạm. Tôi không nói về mình mà chỉ hỏi nhiều hơn nói…   Được anh Thuần cho biết chị Thuần vừa qua một cuộc giải phẫu, không tiện đi trong chuyến nầy và cuối cùng đã không delay được nên coi như mất tiền một vé cruise của chị (No refund). Khi tôi hỏi anh Thụy về việc các anh đã làm một cái website rất đầy đủ và hữu ích, các anh cho biết đó là công của anh Dũng, một người mà tôi cũng vừa mới gặp. Anh có dáng rất hoạt động và lúc nào cũng cười nói vui vẻ.

Tiệc tái ngộ không quy tụ đầy đủ tất cả các thân hữu, nhưng cũng đã gây không khí cởi mở bắt đầu cho Đại hội Điện lực 2007 và cuộc du ngoạn bằng tàu tại Hawaii. Tôi bắt đầu để ý đến bàn bên cạnh gồm vài người trong gia đình Ông Tổng, rồi con trai của anh Thuần (cháu Trí, hiện đang làm việc ở Hawaii, người đã hỗ trợ đắc lực trong việc tổ chức), rồi gia đình của hai cháu con gái anh HM Cần (Cháu Bình và vợ chồng cháu Nhàn) từ Canada qua dự thay Bố Mẹ, rồi anh TH Đức, nhân vật hay nói đùa với Ông Tổng, gọi Bà Tổng là "Chị Sáu". Anh Đức thường gọi Ông Tổng là "Hoàng Thượng" và nói đùa tối nay anh sẽ rước Hoàng Thượng về "dinh" (vì hai người share chung một phòng hai giường). Ông Tổng cũng cười cười nói đùa lại "Về thì về nhưng mà tối nay không có … động phòng!" Cả phòng ăn ai cũng cười rộ ! Đêm tái ngộ, có khung cảnh đẹp, thức ăn ngon, nhưng micro và dàn âm thanh hơi yếu nên không thực hiện được chương trình văn nghệ hay. Dầu vậy, anh PL Cảnh cũng đã trình bày bản nhạc " Đa nhim kỷ niệm" do chính anh sáng tác rất đặc biệt; Chị Tuyển, một giọng ca nổi tiếng của Điện lực và vùng Washington DC, cũng hát một bản tình ca tiền chiến mà giọng hát của chị rất hay. Vậy là chúng tôi biết thêm một vài nguời bạn nữa qua buổi tiệc thân mật nầy.

Trên đường đi bộ trở về khách sạn Waikiki Resort, chúng tôi loay hoay tìm lối ra từ khách sạn Hale Koa rộng lớn nầy để trở ra đại lộ chính. Ba bộ óc già đang loay hoay lối nào thì nhờ gặp con anh Thuần đi ngang qua, chỉ dẫn các Cô Chú nên đi dễ dàng. Ra đến đại lộ rồi thì tà tà đi xem phố đêm và mua sắm thêm một ít thứ cần thiết ở ABC stores. 

Thứ bảy 25 tháng 8 năm 2007

Sáng ngày thứ bảy 25, 2007, theo chương trình là "Sinh hoạt tự do", Ban Tổ chức khuyến khích các thân hữu book các tour trước tại khách sạn. Ngày hôm qua, chúng tôi đi bộ lòng vòng chơi, lúc quay về khách sạn thì văn phòng du lịch của khách sạn đã đóng cửa. Tôi bèn gọi điện thoại book tour viếng "Polynesian Cultural Center" (PCC). Vợ chồng tôi đã xem nơi nầy cách nay vài năm, nhưng cũng muốn xem lại cùng với chị Nữ. Chúng tôi cứ ngỡ mình sẽ là một nhóm nhỏ người Việt lạc lõng trong cái tour bus đầy du khách Mỹ và Đại Hàn, nhưng không ngờ chúng tôi được cùng chuyến với một số các THDL book tour nầy từ chiều hôm trước. May mắn thay!

Khi đến PCC , người bus tour guide dẫn những ai muốn đi ăn trưa buffet thì đi theo anh, số người còn lại thì ngồi chờ rồi lấy vé vào cổng theo từng group nhỏ (độ 10 - 15 người). Gia đình chúng tôi lấy vé xong, đang đứng xớ rớ chờ anh chị Dậu để nhập đám mà không thấy. Chợt thấy môt nhóm Điện lực mà chúng tôi thấy mặt quen quen. Họ cũng đã có độ 7–8 người mà dẫn đầu là một couple rất đẹp dáng và tốt tướng nhưng hai mái đầu bạc óng ánh, nên vội nhập bọn. Vậy là Cô tour guide của PCC hướng dẫn nhóm chúng tôi vào bên trong để viếng từng khu vực. Bắt đầu từ đây chúng tôi được dịp làm quen với anh chị BS Bùi Trọng Cường, anh chị Phan Lạc Cảnh, anh chị Nguyễn Đăng Thi (tất cả đều đến từ Australia), và anh chị Trần Văn An (ở California), cộng thêm bé "Fusha" nickname cháu tự đặt, đi chung với Ông Bà Nội của cháu. Qua từng khu vực của từng sắc tộc, chúng tôi có dịp nói chuyện và chia sẻ nhiều kỷ niệm thật vui và ấm cúng với những người cùng nhóm. Tôi nhớ có lúc ở làng Samoa, nơi được gọi là "Happy place" bởi vì trong gia đình và bộ tộc, người đàn bà là sếp, là chủ gia đình! Ông chồng tối ngày phải lo việc bếp núc luôn. Chết rồi, tôi phải đi lánh mặt chỗ nầy vì tôi dở ẹt, chẳng biết nấu nướng gì cả, lỡ lúc trở về nhà bà xã yêu quí của tui đòi "Anh làm Samoa cho em vài tuần" thì cũng kẹt!  

Tại một village khác, Cô hướng dẫn (tour guide) trẻ và dễ thương đưa nhóm chúng tôi đến một ngôi nhà mái lá để dạy mọi người cách thắt con cá bằng lá dừa. Mọi người phải làm theo lời chỉ dẫn của Cô tour guide (step by step). Tôi vốn vụng về, vừa thắt hai ba lần luồn qua luồn lại thì một chị đứng xéo xéo phía sau tôi "báo cáo" với Cô tour guide là "Ông nầy làm sai rồi!..."   Nhờ vậy, Cô ấy đến sửa chữa lại cho tôi. Tôi cũng thấy vui vui nên nói với mọi người là "Sao Cô giáo không dòm ngó tôi mà cái Bà nầy rình tôi hoài vậy? Teacher!" Nói rồi tôi làm bộ dấu cái miếng lá dừa của tôi đi. Sau đó tôi vẫn tiếp tục làm trật nữa nên tôi lại la lên rằng "I think I am dumb or what?" (Chắc tui ngu quá?) Ai cũng cười vui vẻ và chia sẻ cái tác phẩm con cá lá dừa của mỗi nguời. Người mà nhòm ngó tôi đang làm con cá là chị BS Cường (lúc đó tôi cũng chưa biết chị là ai). Càng đi qua nhiều làng, nhiều bộ tộc khác nhau, mọi người trong nhóm chúng tôi càng xích lại gần nhau và thấy thân tình nhau hơn. Đến lúc ăn cơm tối trong PCC thì cả nhóm chúng tôi ngồi ăn chung một bàn và có thì giờ nói chuyện với nhau thêm nhiều hơn. Đến bây giờ tôi mới được biết anh chị Cường và anh chị Cảnh cùng quen với một người bạn của tôi tên NV Sanh hiện ở Brisbane (Australia). Anh Cường lại đã từng là Chủ tịch Cộng đồng người Việt Tự do tại Úc và người bạn tôi là Tổng Thư ký cộng tác với anh Cường trong nhiều năm. Nhân đêm trước tại tiệc tái ngộ, tôi có nghe anh Cảnh đàn và hát bài hát Đa nhim do anh sáng tác, chúng tôi chuyển câu chuyện sang đề tài âm nhạc. Đến bây giờ chúng tôi mới biết rằng chúng tôi đang gặp những người yêu văn nghệ và có duyên văn nghệ với nhau.

Lúc đi xem đêm trình diễn múa hát trong PCC thì gia đình chúng tôi không có ngồi gần nhóm THDL vì số ghế của chúng tôi ở một dãy khác. Không được ngồi gần lúc xem hát nhưng sau đó cũng trở về cùng xe bus trên chuyến trở về khách sạn. Vậy là ngày hôm nay, chúng tôi vừa quen và làm thân với nhóm "Úc kiều."  

Chúa Nhật 26 tháng 8 năm 2007

Buồi sáng sớm, bé Fusha đã chạy qua gõ cửa phòng chúng tôi để rủ đi tắm biển cùng với ông bà của cháu như đã đề nghị ngày hôm trước. Chúng tôi ai cũng còn ngái ngủ và chưa chuẩn bị ăn sáng nên sợ không kịp giờ cho chuyến du ngoạn chung quanh Honolulu bằng xe bus từ 9 giờ sáng do Điện lực tổ chức, đành khất lại ngày hôm sau sẽ đi với cháu vậy.

Trong chuyến đi nầy, các anh trong Ban Tổ chức đã thuê hai chiếc xe lớn hướng dẫn tất cả nhóm THDL đi một vòng Honolulu. Trước hết là đi "Phố Tàu""để mua trái cây và chuẩn bị thức ăn, thức uống cho buổi ăn trưa picnic tại một bãi biển của Oahu. Kế đó, xe chạy đến Byodo-In Buddhist (Japanese)  Temple tọa lạc trên một ngọn đồi cao nhìn ra biển. Chùa cũng có hồ cá Koi vàng đỏ và những bụi trúc xanh thật đẹp. Kế tiếp, xe chạy đến Macadamia Nuts Farm, chỗ làm và bán đủ loại đậu macadamia, đặc sản của Hawaii. Mọi người được dịp ăn thử nhiều thứ, và mua nhiều thứ mang về làm quà. Sau đó, xe chạy đến Kualoa Beach Park, một cái park cạnh bờ biển để ăn trưa và tắm biển. Từ cái park này nhìn ra biển sẽ thấy quả núi nhỏ Chinaman’s Hat.

Suốt khoảng thời gian di chuyển trên xe bus nầy, chúng tôi ngồi gần anh chị Dậu và được làm nhân chứng màn cá độ (1 đồng) giữa anh Dậu và anh Thụy, cũng như được cười nghiêng ngửa vì những câu "nói lái" của anh Thụy chọc anh Dậu vì anh Dậu không biết chuyển câu nói lái để hiểu rõ ý nghĩa thực sự của nó… Đang lúc xe chạy, anh Thụy hỏi anh Dậu "C á không?" "OK, chơi liền" Vậy là mỗi người rút tờ 1 đồng trong bóp ra và đọc con số cuối, nếu ai số lớn hơn thì sẽ thắng. Tôi làm trọng tài và anh Thụy thắng. Anh Dậu tức tối càm ràm "Cái tên Thụy chơi gian lận hay sao mà cứ ăn hoài! Chắc trong ví nó toàn là tiền có con số lớn." Có tiếng làu nhàu "Vậy thì chơi tiếp số nhỏ thắng đi!" Anh Dậu suy nghĩ rồi lắc đầu nói "Không được, tên này điếm lắm, một bên ví nó có tiền số nhỏ, môt bên tiền số lớn. Chơi với tên nầy không được." Ai cũng cười ngất. Về việc nói lái, tính anh Dậu đơn giản và tự nhiên, nghe đâu hiểu vậy nên mấy cái chữ nói lái rắc rối làm anh nhăn nhó nhức đầu. Chỉ riêng chữ "thu cúc" thì có người dạy và anh hiểu, nên nói toáng lên … "Cái đó hiểu, nói tầm bậy, nói cái đó bậy bạ quá… "   Nhưng anh Thụy chơi trác, nói chữ lái chuyển ngữ nhiều lần rắc rối hơn để cho anh Dậu không thể nào hiểu được. Chẳng hạn như hỏi anh Dậu đi Hawaii nhiều lần mà có ăn bánh "tứ thiện" bao giờ chưa? Bánh ấy chỉ có ở Phố Tàu Hawaii thôi. Anh Dậu cứ ngớ ra mà hỏi "Tứ thiện là cái bánh gì? Lại nói tầm bậy tầm bạ à!" Ai trên xe cũng cười ngất. Rồi thì cái tên "Dậu" cũng được phiên âm là "Gà" mà anh Thụy gọi đùa anh Dậu là "Gà sống thiến". Anh Dậu tức quá cãi lại "Thụy là gà mái dầu". Chúng tôi nghĩ trong bụng, thôi anh Thụy thắng cá rồi, cứ tạm chịu gán cho là "Gà mái dầu" đi, chẳng hơn chốc nữa lại có người (có thể là anh Chính hoặc Cô Ngân) gán cho là "Gà half and half" nửa trống nửa mái thì kẹt lắm đó"...

29_NhungNguoiBanMoi-01.

Trong lúc viếng thăm Chùa Nhật bản, chúng tôi chụp hình chung với "Ông Tổng" mà các cộng sự viên và học trò cũ của Ông có lúc gọi là "Thầy Phát". Lúc đến phía sân sau chùa có một người đàn ông Nhật đang trình tấu những bản nhạc nổi tiếng bằng cây đàn Harps rất hay. Nhân lúc vắng người, tôi nổi máu văn nghệ hỏi Ông có thể đàn cho tôi hát được không và tôi đã hát bài "Unchained melody". Lúc ấy có một vài THDL còn đứng đó nên họ biết tôi biết hát hò chút đỉnh nên giới thiệu với anh Thụy. Vậy là tôi đang đi lần đến với những người bạn văn nghệ của tôi. Nhưng khi các anh yêu cầu tôi hát lại trên xe thì tôi thối thác là "không hát được vì ... cái ngón chân cái đau!"

Khi đến bãi tắm biển ở Kualoa Beach Park, có vài hàng cây dương và cây dừa cao khá mát mẻ, chúng tôi dọn đến ngồi ăn trưa chung với anh chị Cường, anh chị Cảnh, và chị Thi. Mọi người chỉ có một tiếng rưỡi đồng hồ thôi nhưng cũng đủ ăn trưa "dã chiến" xôi bánh phồng, bì cuốn, trái cây tươi (nhãn, mãng cầu ta) rồi đi tắm biển với nước biển (phía Đông đảo Oahu, Hawaii) thật ấm và trong xanh. Bé Fusha cũng xuống biển nhưng sợ sóng hơi nhiều hơn bãi Waikiki nên không dám bơi. Lúc tắm biển nơi đây, chúng tôi cũng có dịp nói chuyện với con gái và cháu gái của Ông Tổng và hai cháu con của anh chị Cần đến từ Canada.    

Vậy là trong buổi sáng và chiều nay, chúng tôi có cơ hội gặp vài người khác, bên cạnh những người bạn mới quen từ Úc Châu sang.

Khi chuyến xe bus trả chúng tôi trở về khách sạn, chúng tôi chỉ đủ thời giờ nghỉ ngơi một chút rồi chuẩn bị cho buổi tiệc chiều. Theo chương trình đã hoạch định, từ 6 giờ chiều đến 9 giờ đêm là sinh hoạt và ăn tối tại Seafood Village, Hyatt Regency Waikiki Resort & Spa, 2424 Kalakaua Ave., Honolulu, HI 96815.

Lần nầy thì nhà hàng rất gần khách sạn Waikiki Resort, chỉ đi bộ khoảng 5 phút thôi. 

Ban Tổ chức cũng đã dự trù một phòng VIP riêng cho nhóm, có cửa kính nên có thể đùa giỡn nói chuyện lớn mà không làm phiền các thực khách khác. Thức ăn seafood nấu theo kiểu thức ăn Tàu rất tươi và ngon. Các tiếp viên cũng rất lịch sự. 

Tôi ngồi chung bàn với anh chị Dậu và anh chị Thượng, nhưng ngồi bên cạnh anh NT Thu (người đến từ Toronto - Canada). Anh chị Thu bay qua Waikiki (Hawaii) để dự Đại hội nhưng sẽ không tháp tùng trên chuyến du ngoạn Ha waii bằng cruise nên coi như là thành viên mà buổi tiệc nầy mang ý nghĩa: "Sinh hoạt, tường trình công việc, và chia tay với một số các anh chị vừa hội ngộ." Tôi đã bỏ uống rượu từ lâu nhưng cũng cùng anh Thượng uống chia tay với anh Thu một ly bia Heineken.

Anh Thuần, anh Dũng và anh Thụy lại thay nhau làm MC. 

Sau phần tường trình sinh hoạt của mỗi vùng, các anh có mục giới thiệu những người có ngày sinh hay Anniversary trong tháng 8 và 9, là 2 tháng đang tổ chức đại hội này. Vậy là mỗi cặp được nêu tên và chụp hình kỷ niệm. Mỗi trường hợp, mọi người gõ ly đòi hỏi phải "kiss". Nếu tôi nhớ không lầm thì có anh chị Thượng, anh chị Diệp, anh chị Thu, anh chị Bình (Pháp), anh chị Chính và một số anh chị nữa (xin lỗi tôi không nhớ hết)…   Mỗi cặp như sống lại thủa mới … bồ nhau, mới cuới, … chị bẽn lẽn, anh ngập ngừng; Cũng có anh chị đã quá chín muồi chỉ muốn hát bài ca "Còn gì nữa đâu mà … thẹn với thùng" nên ready to kiss. Theo tôi, anh chị Bình, anh chị Chính - Ngân là nguời có cái kiss đắm đuối, đậm đà nhất. Những người có Birth day vào tháng 8 thì có chị Nữ. Chị được gọi tên. Chị đi một mình, không có ai để chụp hình chung nên anh Thượng vui vẻ tuyên bố: "Chị Nữ đi một mình, không có ai chụp hình chung nên đề nghị Thầy Phát lên ngồi kế bên cạnh chụp chung!" Ai cũng bất ngờ nhưng mà cười ngất vì không ngờ mấy anh chọc giỡn mà Ông Thầy cũng chẳng tha! Rồi thì "Thầy Phát" cũng phải cười cười đến ngồi bên cạnh để chụp chung hình "kỹ nghệ" vậy. Thầy Phát có duyên và số đào hoa hay sao đó mà tôi thấy lúc nào Thầy cũng được mấy chị mấy cô bao quanh xin chụp hình chung. Tôi nghĩ chắc có nhiều anh sẽ "tủi thân" than thở như sau:

Thấy Thầy rồi nghĩ đến ta…
Không biết chừng nào mới được như Ông ?

Nghĩ cũng tủi thân thiệt. Nhưng mà Ông Thầy còn đẹp trai và mạnh khỏe, Ông Thầy có được đào hoa thì cũng hợp lý thôi…   Bên cạnh Ông Thầy lại còn có anh Đức là nguời đã có nhiều kinh nghiệm với phụ nữ ... Nếu đã có adviser như vậy Thầy lúc nào cũng thành công và thu phục được cảm tình của các bà các cô là cái chắc.

Khi anh Thuần đề ra tiết mục kế tiếp là yêu cầu các người mới tham dự lần đầu lên phát biểu cảm tưởng, tôi biết bà chị (Nữ) của tôi ít ăn ít nói, bị kêu lên chắc cũng hơi run, nên chạy kè theo kế bên để ủng hộ tinh thần… Dè đâu mấy anh trong Ban Tổ chức cũng chuyển micro qua cho tôi luôn. Thật là giúp nguời rồi lại mắc nạn. Nhưng thôi, cũng là dịp để tôi cám ơn mấy anh chị đã tổ chức cho chuyến đi nầy mà vợ chồng tôi "ham vui" chạy theo chơi, lại cũng là dịp tiết lộ chút ít những cảm nghĩ của mình. 

Gần cuối buổi tiệc, chị HV Phong (hiện cư ngụ ở miền Đông Bắc Hoa kỳ) được yêu cầu lên kể chuyện của vợ chồng chị, thật là dễ thuơng và duyên dáng. Giọng Huế của chị thật nhỏ nhẹ nhưng rất quyến rũ, nói rất tếu mà nghe như rót vào tai. Chị kể chuyện có lần chị đi chơi xa một mình, anh Phong khuyến khích chị cứ đi chơi nên nói khích "Bà mà đi chơi, tui còn khỏe nữa. Nếu có ai ruớc Bà đi luôn tui còn mừng tặng thêm 500 xài chơi."  Nhưng lúc bà đi xa rồi thì ông buồn ăn ngủ không yên. Đến khi chị về, anh đem xe ra đón ở phi trường mà cụ bị sẵn cả găng tay, áo lạnh, nón trùm đầu. Chị hỏi "Đem chi mà nhiều thứ vậy, hỉ?" Anh trả lời "Thì đi ruớc dâu về phải đem cho cô dâu khỏi bị lạnh." Chị hứ một tiếng "Nguời ta đi đón dâu có bông có hoa, còn ông đón tui cho toàn găng tay với áo lạnh cũ." Ông cười hề hề nhưng biết là bà hài lòng … Đến khi về nhà thấy đồ ăn trong tủ lạnh còn y nguyên, không có nấu nuớng gì hết, bà hỏi "Sao anh không ăn chi hết vậy?" "Thì em đi buồn quá ăn chi vô?", anh trả lời… Thật là một mẩu chuyện "love story" rất dễ thuơng và cảm động. Nhưng tôi cứ tự hỏi rằng, sau khi anh Phong đã đón cô dâu về, đã làm cô dâu cảm động như vậy rồi, tối đó … có chuyện chi xảy ra không, hỉ? Màn cuối chắc cũng … dữ dội hỉ?

Từ ngày 27 tháng 8 đến 3 tháng 9 năm 2007

(Đại hội Họp mặt trên du thuyền "Pride of Hawaii" của Norwegian Cruise Line)

Theo chương trình đã hoạch định, du thuyền chạy từ Honolulu thuộc đảo Oahu, chạy qua 4 đảo nữa và nhiều địa điểm khác nhau, sẽ neo lại để du khách viếng thăm các thắng cảnh và di tích trong mỗi vùng biển Hawaii. Tàu khởi hành từ bến cảng Honolulu lúc 8 giờ tối ngày thứ hai 27 tháng 8 năm 2007 và sẽ trở về cập bến Honolulu lúc 7 giờ sáng ngày thứ hai 3 tháng 9 năm 2007. Lộ trình tàu sẽ ghé Kona (phía Tây đảo Big Island) rồi ghé Kahului (thuộc đảo Maui) rồi trở vòng qua Hil o (phía Đông đảo Big Island), kế đó ghé Nawiliwili (thuộc đảo Kawaii), rồi trở về Honolulu (đảo Oahu).     

Cho dù tàu sẽ rời bến vào lúc 8 giờ tối ngày thứ hai 27 tháng 8, buổi trưa hôm ấy nhóm THDL đã check out phòng hotel truớc 12 giờ trưa và chuẩn bị lên xe bus để đi ra bến cảng (Honolulu Pier) lúc 1 giờ trưa. Trước đó một ngày, các anh trong Ban Tổ chức đả hướng dẫn mọi gia đình điền dữ kiện vào luggage tag và cột nó vào luggage của mỗi gia đình. Họ cũng căn dặn sẽ có chuyến xe chở các luggages nầy đi truớc nên phải check cẩn thận hành lý mình trước khi được nhân viên chuyển lên xe. Gia đình chúng tôi được anh Thuần (BTC) và cô Thu ( May Travel) gọi điện thoại từ sáng sớm để chuyển 4 cái tags extra cho chúng tôi sử dụng (vì chúng tôi đã không nhận được pre-boarding package). Nhờ các anh chị giúp tận tình nên chúng tôi cảm thấy yên tâm rằng thủ tục boarding của chúng tôi lúc xuống tàu sẽ suôn sẻ và nhanh chóng như mọi gia đình thân hữu khác.

Đến gần 12 giờ trưa, hầu như mọi gia đình điện lực đều đã check out phòng và ngồi đợi ở lobby của khách sạn Waikiki Resort. Nhiều anh chị đúng dịp để chụp hình chung kỷ niệm. Tôi có đến nói chuyện với anh Thuần, anh Dũng và "Ông Tổng". Các cuộc hàn huyên chung quanh đó cũng nhộn nhịp không kém. Ở đâu có cô Ngân, anh Chính, anh chị Dậu, anh chị Thụy, ở đó có những trận cười đùa giỡn liên hồi. Riêng anh Cảnh thì ôm cây đàn guitar (cây đàn thế "Cây đàn bỏ quên" của tôi) và đệm hát vài bản. Chị Tuyển đã hát một vài bản tình ca. Ngồi cạnh đó đã có mặt anh chị Cường, người luôn yêu văn nghệ. Tôi đang ngồi xa xa thì được anh Cường kéo vô vì hôm trước đã lỡ "nổi máu văn nghệ" ở Chùa Nhật bản rồi nên không chạy trốn đi đâu được. Tôi hát bài "Một cõi đi về" của TCS xong phải đi ra phía trước cổng check xem hành lý mình có đầy đủ chưa và đã được đưa lên xe chưa? Vài phút sau thì mọi nguời cùng lên xe bus đi ra pier, bắt đầu một chuyến du ngoạn trên tàu mà chuyến hải trình được mô tả là tuyệt đẹp của vùng biển Hawaii.

Thủ tục lên tàu mất khá nhiều thì giờ vì số nguời đi trên tàu khá đông (2800 người), do đó phe ta get line theo cái line dài ngoằn ngoèo cả tiếng đồng hồ mới tới bàn phụ trách cấp thẻ tín dụng và cũng là thẻ lên tàu. Trong lúc chờ đợi cái line di chuyển, tôi được dịp trò chuyện với anh Thi (Úc châu) và có nhiều quan điểm giống nhau khi bàn luận về một số vấn đề. Nói khác đi là chúng tôi tâm đầu ý hợp. Khi gia đình tôi đã check in, tôi gọi cho hai đứa con trai (một ở Los Angeles, California; một đang đi học ở New York) theo lời yêu cầu của chúng để báo cho chúng biết "Hai ông bà già đã lo xong giấy tờ và sắp lên tàu ra khơi." Tôi cười cười cự nự "Tụi con làm như ba mẹ già quá cỡ rồi vậy, ba mẹ còn gân lắm mà, đi đâu cũng đuợc chứ đâu có sao đâu?" nhưng tụi nó bảo "Tụi con chỉ muốn ba mẹ gọi để cho tụi con yên tâm vậy thôi chứ đâu có chê ba mẹ già?" Nói vậy chứ trong bụng tôi cũng cười thú nhận, đã gần sáu bó rồi, không già chứ còn gì nữa? Lúc thì quên cái nầy, lúc thì quên cái kia, không luộm thuộm thì là cái gì nữa mà biện minh? Nhưng thú thật thấy tụi nó lo cho "mấy người già" cũng vui lòng vì tụi nó có thuơng cha mẹ thì mới lo lắng. Một đứa thì đã có vợ rồi, còn một đứa nữa chưa có vợ … Mai mốt tụi nó có con cái, chỉ lo cho gia đình riêng tụi nó, bỏ bê mình, chừng đó lại tủi thân nói sao không thấy ai hỏi thăm!   

Những ngày trên du thuyền thật là vui và thoải mái. Ở trên tàu nhìn ra chung quanh thì đâu cũng là những cảnh đẹp của biển cả với nước màu xanh đậm như màu mực xanh học trò xen lẫn những làn bọt trắng khi tàu lướt sóng. Đã bước lên tàu rồi thì được biết thời gian trên tàu là thời gian để hưởng thụ (enjoy). Ban Điều hành của cruise đã nhắc nhở "Quý vị đang vacation, khỏi cần nghĩ đến chuyện gì cả, cũng chẳng cần lo cơm nước, vì tất cả đã có chúng tôi lo, thức ăn ngon lẫn những sinh hoạt ăn chơi trọn ngày đêm." Đã thật! Chiếc tàu này vừa mới built xong năm 2005 tức là chỉ mới có 2 tuổi, đồ đạc mới toanh, giống như một cái hotel resort nổi với đầy đủ các tiện nghi và khu ăn chơi giải trí và các nhà hàng sang trọng thay nhau mở cửa 24/24. Nhà hàng loại buffet thì có "Ahola Nui Café" nơi mà mỗi buổi sáng thấy đông đủ các THDL tụ tập nói chuyện và chuẩn bị đi các Shore excursion tours khi tàu cặp bến. Nhà hàng loại 5 courses din ing thì có 2 cái khỏi trả tiền thêm mà thức ăn cũng ngon là Alizar Main restaurant và Grand Pacific restaurant. Đêm đầu tiên, nhóm Điện lực reserved ăn chung group tại nhà hàng Grand Pacific restaurant. Có một ngày trong tuần, nhà hàng nầy quảng cáo serve lobster (order bao nhiêu lần cũng đuợc) và người ta ùn ùn kéo đến rất đông nên phải lấy pager chờ đợi một chút nếu đến trễ. Có ngày, nhà hàng buffet có thêm tôm tươi và thịt bò steak.  Còn một số nhà hàng khác như nhà hàng Sushi Bar trong Jasmine Garden, nhà hàng Pháp Le Bistro, nhà hàng Ý Panlolo Tapas & Salsa, nhà hàng Cagney’s Steakhouse, mỗi nơi có trả thêm chút ít tiền nhưng rất đích đáng vì giá cả rất nhẹ nhàng (chỉ thêm $10 - $15 mỗi nguời). Ban đêm lại có nhiều chương trình giải trí như night club, nhạc broadway, nhạc qua nhiều thế kỷ, khôi hài, ảo thuật, v. v…

Tàu luôn luôn chạy vào lúc ch ạng vạng tối và cặp bến vào lúc tờ mờ sáng để du khách có thì giờ đi thăm viếng các đảo. Thường thì phần lớn ai cũng đều xuống tàu đi chơi ở đảo lúc tàu cặp bến. Nếu chuyến đi tour trở về sớm thì gia đình chúng tôi ra khu bơi lội rồi lên deck 13 ngắm mặt trời lặn, rồi chuẩn bị đi ăn tối, xong thì đi xem các chương trình giải trí buổi tối. Một vài đêm khi vừa về đến phòng (stateroom 8026) thì nhận message từ điện thoại trong phòng do anh Cường rủ xuống phòng Lifestyle chơi văn nghệ thính phòng. Chơi luôn! Chúng tôi chạy lên deck 12 thấy một số các anh chị đã có mặt ở đó và đang chơi văn nghệ. Vui thật. Có đêm, có nhóm chơi nhạc, có nhóm vừa đánh bài xập xám vừa nghe nhạc… Tôi nhào vô chơi thế tay anh Dậu một lúc, thua mất 5 đồng. Oh well… "Đen bạc đỏ tình" là vậy! Nói để chữa thẹn mình đánh bài dở đó mà! 

Trong chuyến hải trình nầy, tôi tự book một tour "Best of Maui" từ Shore Excursion desk vì không book được tour đi snorkle đã sold out, nhưng sau đó biết các anh trong Ban Tổ chức đã móc nối đuợc với các người tổ chức du lịch ở các đảo sắp ghé như Kona, Hilo, Kawai và tổ chức đi chung nhau nên chúng tôi ghi danh. Những chuyến đi chơi nầy rất vui và thú vị vì toàn là "gà nhà" trên những chiếc xe nối đuôi nhau chạy đến các địa điểm thắng cảnh đặc biệt. Hơn nữa, các chuyến đi nầy giá tour cũng rất nhẹ nếu so với chuyến book riêng từ Shore Excursion desk trên tàu.

Mỗi lần đi tour xuống các đảo, chúng tôi có duyên với đám "Úc kiều" hay sao mà cứ được xếp chung xe với anh chị Cường, anh chị Cảnh và anh chị Thi. Có khi chúng tôi băng qua vùng núi đồi trồng cà phê, cây cối xanh tươi, có khi qua vùng có nhiều rừng và thác đổ. Có khi chúng tôi được đưa xuống những con dốc rồi vào hang động tối om om giống như vào hang "Cung Dơi Chúa" trong bộ phim võ hiệp "Sở Lưu Hương" vậy. Cũng có khi chúng tôi được viếng vùng núi lửa đã tắt kỳ dị. Cuối cùng là những bãi biển thật đẹp, sóng vỗ từng đợt vào vách đá bắn bọt trắng xóa lên cao, có nơi có bãi cát trắng, có nơi cát vàng và có nơi cát đen than đá nữa.

29_NhungNguoiBanMoi-02.

HN Hậu với bầy "gà mái".

Đặc biệt tại đảo Kawai, quý vị biết không , gà rừng (wild chicken) chạy đầy đường. Tài xế kiêm tour guide giải thích rằng ngày trước cư dân ở đây nuôi nhiều gà chọi rồi khi bão kéo tới thì gà bị thổi bay chạy tán lọan, cuối cùng chúng trở thành gà hoang chạy khắp nơi … Hồi còn nhỏ tôi thích theo Ông Bác ở miền quê nuôi gà chọi, bây giờ thấy gà cũng khoái nên đứng chụp hình với đám gà lẩn quẩn chung quanh mà một tay tôi làm dấu hiệu "Hang Loose" (Shaka) của Hawaii. Tôi thích tấm hình nầy nhưng ngặt một nỗi là tại sao chung quanh tôi chỉ thấy toàn là gà mái không hà?

Mỗi lần đi tour chơi là có nhiều mẩu đối thoại rất vui, có những câu chuyện thật là thú vị và những kỷ niệm khó quên. Đặc biệt lúc ở đảo Kawai thì cả nhóm THDL được đi ăn phở ở một tiệm phở của thân nhân anh Dậu, sau một vụ cá độ giữa anh Dậu và anh Thụy. Anh Dậu lại bị trick vào cuộc chơi nên thua đậm và rất ấm ức, nhưng đành phải chịu mang cái váy của cô Ngân và chạy lên chạy xuống với cái bảng "Tôi Đã Lầm!" Chuyện nầy chắc sẽ có nhiều thân hữu kể lại chi tiết (có thể anh Dậu cũng phải nhớ và viết lại để khỏi ấm ức rồi) nên tôi xin không kể lại. Dầu sao mọi nguời đã có một kỷ niệm vô cùng đặc biệt và thật vui, lại được ăn một chầu phở rất ngon sau gần một tuần lễ chỉ ăn toàn thức ăn Mỹ, bắt đầu thèm tô phở tái. Khi đi trên xe bus hoặc khi dừng chân, chúng tôi cũng trao đổi nhiều câu chuyện vui, chuyện tiếu lâm và những tâm tình với nhau. Cứ mỗi lần đi đâu mà mất dấu nhau thì chị Nữ lại hô hoán lên đi tìm "hai mái đầu xanh" tức là anh chị Cường. Còn chị Minh (vợ anh Cảnh) thì lúc nào cũng vui tính, cầm chiếc máy ảnh chụp đủ thứ, đủ kiểu. Có lần chị nhờ tôi chụp dùm chị đứng trước cái thác xa xa nước cao đang đổ xuống và dặn "Anh rán làm sao mà chụp thấy làm như tôi đang gội đầu dưới dòng thác nước vậy." Tôi hiểu ý nên canh máy chụp thấy dòng thác rơi xuống đầu chị và thầm mỉm cười cái ý ngộ nghĩnh nhưng cũng rất sáng tạo của chị. Chị Cường và chị Thi thì lúc nào cũng cười cười. Vợ chồng tôi vẫn còn nhắc cái nét môi chị Cuờng vênh vênh lúc nói chuyện và kháo nhau rằng chắc lúc trước anh Cuờng phải chết mê chết mệt với nét duyên dáng đó. Chị Thi cũng vậy, cũng có nét xinh xinh giống một người họ hàng của tôi mà ngày xưa là cô giáo đẹp nhất ở tỉnh Bình duơng, nên chắc anh Thi phải "bỏ quên con tim" ở trước ngõ nhà chị thôi. Nói chung thì mấy phu nhân của Điện lực ai cũng có nét đẹp. "Từ chết tới bị thuơng" thôi phải không mấy cụ? Thú nhận đi để được vợ cưng chiều hơn… Ha ha…

Nhớ những lần tụ tập ăn sáng tại Buffet Restaurant Aloha Nui cafe, các THDL lần lần đổ xuống chiếm một số lớn các bàn tròn và trò chuyện rất vui vẻ. Ngày thứ hai trên tàu, Ông Tổng kêu tôi lại và nói rằng "Ông thân của anh, tôi biết nhiều lắm, sao anh không nói cho tôi biết anh là con của ổng? Hôm nào mình đi ăn tối chung một lần đi. Tôi cũng có nhiều người quen cần hỏi xem anh biết địa chỉ của họ không?" Tôi chỉ cười và hân hoan nhận lời sẽ reserve nhà hàng một ngày nào đó. Có lần, tôi xuống ăn sáng thì bà xã và chị Nữ chạy đâu mất tiêu, tôi đang cầm đĩa thức ăn đứng lớ ngớ thì được chị Thụy gọi nhào vô cái bàn tròn chị đã dành cho các anh. Vừa ngồi xuống thì Cô Ngân cũng vừa đi tới và nhào vô ngồi ghế kế bên. Tôi vội chuyển qua một ghế kế đó để chốc nữa đấng phu quân của chị Ngân (anh Chính) đến ngồi. Cô Ngân nguời miền Nam vui tính và thích nói bộc trực nên hỏi ngay "Sao chưa gì mà anh né tui dzậy?" Tôi biết là nói giỡn nên cũng đùa lại "Thấy chị là tui sợ rồi … không chạy chứ còn gì nữa?" Mấy chị trong bàn cùng cuời … vì lúc bấy giờ ai cũng đã thân thiết, không còn câu nệ nữa, nói toạc móng heo cũng không sao, không giận. Ngồi một lúc, tôi than cái cổ bị " sore throat", được chị Thụy tặng cho 4 viên kẹo ho Halls... Đỡ khổ, cám ơn chị Thụy! Có kẹo ho chiều nay đủ hơi hát tiếp.

29_NhungNguoiBanMoi-03.

Các anh BT Cường,HG Thụy,PL Cảnh,
HN Hậu,chị LT Tuyển

Như trên đã nói, anh Cường thích văn nghệ lắm và thường cố gắng tổ chức những buổi nhạc bỏ túi tại  phòng sinh hoạt Lifestyle. Anh chị em THDL yêu văn nghệ cũng rán ủng hộ và đóng góp chung với nhóm văn nghệ cây nhà lá vuờn. Ông Tổng cũng có lúc xuống ngồi nghe. Thường chúng tôi hát chung những bản hợp ca xen lẫn đơn ca. Anh Cảnh thủ cây đàn để đệm cho những ai thích hát. Và anh cũng trình bày một vài bản đơn ca. Chị Tuyển hát nhiều nhạc tiền chiến và nhạc của nhạc sĩ Như Khuê. Chị cũng cùng anh Chính và chị Quan (Canada) hát nhạc tình cảm Pháp. Anh Thụy, anh Diệp cũng cống hiến nhiều bản tình ca rất hay. Tôi trình bày vài bản nhạc của Trịnh Công Sơn, Ngô Thụy Miên, cũng như vài bài của Diệu Huơng, Lê Xuân Truờng…

Đối với tôi, hát là để chung vui chứ không cần hát hay, chỉ muốn được chia sẻ những tình khúc với những người cùng yêu văn nghệ. Tiếc là máy hát trên tàu không load được đĩa karaoke DVD nên một số các anh chị không trình bày được bản nhạc ưa thích...  

Những ngày sắp chia tay

Trưa ngày hôm sau, ngày 2 tháng 9 năm 2007, Ban Tổ chức phối hợp với May Travel lại dành được phòng để tổ chức một buổi sinh hoạt và văn nghệ chia tay tại "Medusa" Lounge & Night club. Ngày nầy cũng là dịp để cả nhóm chụp hình chung với viên thuyền trưởng chiếc tàu "Pride of Hawaii". Anh Thuần thay mặt Ban Tổ chức ngỏ lời cám ơn tất cả các thân hữu và cũng là dịp ngỏ lời chia tay, đúc kết chuyến Đại hội Thân hữu Điện lực Việt nam Hải ngoại 2007 tại Hawaii. Sau đó Thầy Phát và một số thân hữu được mời lên phát biểu ý kiến. Thầy Phát nhấn mạnh những công khó nhọc của các anh chị trong Ban Tổ chức cho chuyến đi Ha waii nầy, vì đây không phải là "sân nhà" mà vẫn phải lo liệu đủ thứ và đầy đủ. Một vài anh chị ở xa cũng được mời phát biểu cảm tuởng, trong đó anh Quan ( Canada) đã phát biểu rằng chuyến đi rất vui và thành công nhưng khá tốn kém sợ không thu hút được tất cả các gia đình Điện lực, do đó đề nghị những lần tới tổ chức đi trên bờ hoặc đi ngắn hạn hơn để mọi nguời có thể tham dự đuợc. Lời đề nghị được Ban Tổ chức ghi nhận. Tôi cũng bất ngờ được anh Thuần và anh Dũng yêu cầu "điện câu" lên phát biểu. Tôi không chuẩn bị phải phát biểu nên nói với tất cả tấm lòng của mình: Tôi cám ơn các anh chị trong Ban Tổ chức đã lo chu đáo và đầy đủ cho chuyến đi nầy và cho tôi được cơ hội làm thân với tất cả các anh chị. Tôi cũng nghĩ rằng sự thành công của chuyến đi nầy là kết quả của tình thân, tình đoàn kết sẵn có của các anh chị trong gia đình Điện lực, bên cạnh tinh thần dấn thân của các anh chị trong Ban Tổ chức. Ngoài ra, đó cũng là kết quả của tình cảm, sự đối xử giữa Ông Tổng bấy lâu nay với các cộng sự viên. Tôi cũng nói là tình thân mật đó cũng đã đuợc bày tỏ qua gia đình của các cộng sự viên nữa.

Phần văn nghệ được điều khiển xuất sắc bởi "Ông Bầu Cuờng." Anh Cuờng đã lồng chương trình xen kẽ những màn đơn ca với những bản hợp ca để chương trình sống động. Ban văn nghệ được anh Cuờng giới thiệu là "Ban Văn nghệ nửa thế kỷ" (vì mọi người trong ban đều trên 50 tuổi) và bản hợp ca mở đầu là bản "Hai mươi – Sáu mươi". Phần đơn ca, chị Tuyển trình bày những bản tình ca tiền chiến rất hay. Anh Cảnh đàn và hát bài " Đa nhim kỷ niệm" và thêm một sáng tác mới nữa của anh về chuyến đi nầy, bài "Hawaii thân mến." Anh đã khóc trong lúc trình diễn vì quá xúc động. Anh Thọ (Texas) lên sân khấu vừa đàn vừa hát bài  "Thu hát cho nguời" trong đó có câu "… Mùa thu nào đưa người về nơi chốn xưa. Ta vẫn chờ 'Phương' dưới gốc sim già đó. Để hái cho người một đóa đẫm tuơng tư… " Bài hát rất tình tứ và giọng ca của anh Thọ cũng rất truyền cảm nên được tán thuởng nhiệt liệt. Ngày hôm ấy cũng là ngày anniversary của anh chị Thọ cho nên có chị ở cùng phòng nói rằng đêm qua tàu chạy nổi sóng "lắc lư dữ quá", không ngủ được! Ai cũng hùa theo để chọc anh chị Thọ. Anh Diệp hát bài "Bánh xe lãng tử"và "Em đi qua chuyến đò" cho không khí vui lên, rồi đến anh Thụy hát một bản tình ca rất trọn vẹn. Tôi được móc lên trình bày bản "Nguời vượt  biển buồn." Khi ấy, tôi đã giới thiệu bản nhạc đại ý như sau "Trong những ngày qua, chúng ta đã vuợt biển trên chiếc du thuyền nầy; Mấy mươi năm truớc, một số lớn chúng ta cũng đã vượt biển đi tìm tự do trên những chiếc thuyền mong manh. Bài hát tôi sắp trình bày sau đây mang tên Người Vượt Biển Buồn, nghe được từ một trại tị nạn." Trong bài hát nầy, có đoạn viết "Có những đêm về sáng, biển gọi gió trên ngàn. Tiếng sóng reo bờ xa, lòng biển nghe xót xa. Nhớ biết bao là nhớ, tình người nhớ tình quê. Nhớ biết bao là nhớ, hẹn ngày mai trở về." Tôi hát được trọn vẹn vì touch được tâm hồn của những THDL tị nạn vuợt biển… Bài tôi hát kế tiếp là "Riêng một góc trời" của Ngô Thụy Miên nhưng tôi nói đùa rằng "Bài nầy tôi hát tặng anh Thọ vì bản nhạc đã được đổi lời là ‘Rung một góc giường’ "…   Có lẽ anh Thọ cũng bất ngờ tôi nói chọc anh, nhưng nói đùa để xoa dịu không khí buồn buồn khi sắp chia tay. Sau đó có anh Bình (Pháp) lên sân khấu hát dân ca "Qua cầu gió bay" bằng tiếng Việt và tiếng Pháp mà lại có đem theo cái yếm đưa ra vẫy vẫy rất vui… Cuối cùng rồi cũng cùng chung nhau hát một bản hợp ca để kết thúc buổi văn nghệ chia tay.

Những ngày gần cuối cuộc hải hành thì mọi người bắt đầu cảm thấy buồn buồn vì sắp chia tay. Sao cuộc vui nào cũng chóng tàn vậy? Ban Điều hành của Cruise thì bắt đầu nói về thủ tục check out trong các show buổi tối. Còn Ban Tổ chức Đại hội Điện lực - Hawaii 2007 thì cũng bắt đầu chỉ dẫn chi tiết các thủ tục dán các tags màu gì lên luggages (tùy theo sẽ đi về đâu) và khi nào thì đem luggages ra trước cửa phòng để nhân viên trên tàu chuyển đi. Mỗi nhóm đi thẳng ra phi trường hoặc đi trở về khách sạn Waikiki Resort ở chơi thêm một vài ngày nữa sẽ có thủ tục và thời gian vận chuyển hành lý cũng như check out ra những chuyến xe bus khác nhau. Nhờ chỉ dẫn rõ ràng và đầy đủ, thủ tục xuống tàu của nhóm Điện lực tiến hành rất nhanh chóng và suôn sẻ. 

29_NhungNguoiBanMoi-04.

Vợ chồng HN Hậu, NT Nữ, HT Phát

Những người bạn cũ, bạn mới bịn rịn hỏi nhau từng địa chỉ, email hoặc số phone của nhau. Đêm dinner cuối trên tàu Pride of Hawaii, Ban Tổ chức và cô Thu ( May Travel) dành được một đêm ăn tối chung tại Alizar Main restaurant. Nhân dịp nầy gia đình tôi mời anh Phát đến ăn chung và uống rượu chia tay với các thân hữu khác. Ai cũng nói chuyện vui vẻ, thân mật nhưng cũng bắt đầu tỏ lòng quyến luyến nhau. Chúng tôi nhân dịp nầy uống ly rượu chúc sức khỏe, bình an và may mắn đến với anh Phát, anh Thuần, anh chị Cường … Ăn uống xong, chúng tôi ôm nhau chào chia tay rồi lên thang máy, lên deck 8 (khu các stateroom) lại gặp nhau và chia tay lần nữa với lời nói "good night." Tôi đi lòng vòng tìm anh Đức mà không gặp, đành chờ sáng hôm sau vậy. Nhớ anh Đức cứ hâm mộ cái hàm râu goatee của tôi (VN mình gọi là râu dê đó), anh muốn để như vậy nhưng không mọc được hoặc là mọc rất… vô trật tự! Tôi cười nói chọc anh "Không cần đợi nó mọc làm chi, anh mượn cây kẻ mắt của một bà nào đó vẽ lên cằm như đám cỏ đen vậy là được… "  Anh lại nói "Tôi muốn nó mọc giống anh vậy thôi, mà không đư ợc." Tôi trả lời "Kiên nhẫn một thời gian sẽ có thôi anh… giống như trồng cỏ vậy… Nhưng mà râu tôi đâu có ngon lành gì đâu... Coi vậy mà yếu ngoe!" Anh cười lớn…

Kết

29_NhungNguoiBanMoi-05.

HN Hậu, BT Cường, PL Cảnh.

Tôi trở về California đã hơn một tuần rồi mà vẫn còn nhớ những người bạn mới và những kỷ niệm của chuyến đi vừa qua. Có những lúc tôi đang làm việc mà không tập trung tư tuởng để làm việc được. Tôi cứ mở các hình đã load vào một flash drive để xem trước máy điện toán. Từng khuôn mặt, từng kỷ niệm hiện về trong ký ức. Kìa là hình chụp chung với tất cả mọi nguời trong đoàn, kìa là hình chụp lúc ăn tối với anh Phát. Kìa là hình đứng trên cầu với anh Cuờng và anh Cảnh. Kìa là hình tôi chụp với anh Thuần. Kìa là hình nhà tôi chụp chung với chị Nữ, chị Dậu, chị Thượng, chị Thụy, chị Cảnh, chị Cuờng, chị Dũng… Kìa là hình sinh hoạt văn nghệ… Mỗi nơi, mỗi khung cảnh là một kỷ niệm khó quên. Tôi chọn một bức hình thích nhất và bỏ vào screen saver để mỗi khi mở máy lên tôi đều thấy...

Mấy ngày sau khi trở về, tôi lại nhận được một thư cám ơn từ Ban Tổ chức do chị Nguyễn Thị Kiều Hạnh thay mặt BTC gửi. Thư rất lịch sự và chân tình. Trong đó chị viết:     

"Chúng tôi, thay mặt Ban Tổ chức, xin gửi lời cám ơn đến toàn thể quý thân hữu và gia đình, đã đáp ứng lời kêu gọi của Ban Tổ chức đến tham dự Đại hội Họp mặt Thân hữu Điện lực Việt nam Hải ngoại 2007 tại Honolulu, Hawaii, USA, vừa qua. Sự hiện diện đông đảo của quý thân hữu đã giúp cho Đại hội được thành công tốt đẹp và bồi đắp cho tình thân hữu của THDLVNHN thêm bền vững với các sinh hoạt thường xuyên hằng năm.

Chúng tôi hy vọng rằng quý thân hữu đã có đuợc những ngày vui gặp lại bạn cũ, những giây phút hàn huyên tâm sự với biết bao nhiêu tình nghĩa và kỷ niệm xưa cũ, những ngày giờ đùa giỡn với sóng biển và tận hưởng khí hậu ấm áp và mát mẻ của vùng Hạ uy di. Chúng tôi cũng mong là quý thân hữu đã mang theo nhiều tình cảm tốt đẹp của Hạ uy di, và của THDLVNHN, khi rời Honolulu lên đuờng trở về.

Trong bất cứ sinh hoạt họp mặt nào, dù Ban Tổ chức chúng tôi đã cố hết sức mình, chắc chắn chúng tôi cũng không tránh khỏi những sơ sót.Kính mong quý thân hữu lượng tình thông cảm, và xin hãy chỉ ghi nhớ lại những tình cảm thân thiết, những kỷ niệm vui vẻ, và quên đi những điều không vừa ý… "  

Thật là lịch sự và chu đáo khi các anh chị trong Ban Tổ chức đã đúc kết chuyến đi với lá thư như vậy. Chúng tôi tự nghĩ không biết nói lời nào để cám ơn tất cả các anh chị đã bỏ công chuẩn bị, điều hành, theo dõi, và đúc kết mọi việc trong chuyến đi Hawaii vừa qua. Đặc biệt khi tôi nhận thấy anh Thuần giúp đỡ đắc lực nhiều việc, với sự cộng tác của cháu trai tại Ha waii để mọi việc suôn sẻ và thỏa mãn yêu cầu của mọi người, cuối cùng thì chị không tham dự được và mất tiền đi cruise. Trong buổi sáng cuối cùng trên tàu, tôi có đến nói với anh rằng: "Bây giờ thì anh đã nhẹ gánh rồi, coi như đã hoàn tất chương trình tốt đẹp." Anh cuời nói "Chưa đâu, tôi còn phải nhận không biết là mấy trăm mấy ngàn cái hình và video sẽ gửi về mà đang suy nghĩ không biết cách nào sort thích hợp để làm thành một cái DVD cho Đại hội nữa." Tôi nghĩ anh đã nói đúng, công việc vẫn còn đó, vẫn chờ đợi các anh dài dài đó, giống như dòng sông nào dài biền biệt mà anh Thọ đã hát dưới gốc sim già đó vậy… Tôi được nghe kể lại anh Thuần là một trong những sáng lập viên của THDLVNHN và đã bao nhiêu năm bỏ nhiều công sức vào tổ chức nầy chỉ với mục đích là nối vòng tay thắt chặc tình đồng môn, tình bè bạn, thật đáng quý. Nhân dịp nầy gia đình tôi cũng xin gửi lời thăm chị Thuần, mong chị sớm được hoàn toàn bình phục.

Tôi cũng nhận thấy điểm son của THDL VNHN là mọi người thương yêu đoàn kết nhau chặc chẽ, không tị hiềm không phân biệt giai cấp. Không bao giờ tôi nghe nhắc tới ai là ai, cấp bậc gì, hiện làm gì? Chỉ cần biết đến với nhau như "ta với ta" là được rồi. Tình thương yêu quý trọng nhau như duới một mái gia đình là đủ lắm rồi. Hơn nữa, hầu hết các anh chị cũng đã trên dưới bảy muơi tuổi, ý thức về cuộc đời và muốn nắm lại những kỷ niệm với bạn bè trong khi thời gian vùn vụt trôi đi.

Mà cuộc đời con người thật là vô cùng ngắn ngủi và vô thường. Ta gặp nhau đây nhưng biết đến bao giờ sẽ gặp lại đây? Gặp nhau đó, vui chơi hội ngộ rồi chia tay nhau, mỗi nguời người trở về một ngã. Có anh chị về Pháp, có anh chị về Úc châu, về Canada, về Oregon, về miền đông bắc hay tây nam Hoa kỳ, vân vân…. Tuy rằng kỹ thuật tân tiếnhiện đại có thể kéo gần con người lại với nhau qua các phương tiện truyền thông tân tiến như điện thoại, email, internet… nhưng sức khỏe và đời sống bận rộn của con người không thể nào lường trước được nên không biết bao giờ sẽ được gặp mặt, ôm nhau rồi chia xẻ sẻ kỷ niệm đây?. Chúng ta gặp nhau rồi chia tay, có khi còn gặp lại có khi chia tay vĩnh viễn….  Như bên trên đã nói, đời người vô chừng và ngắn ngủi nên chia tay nhau thì củng cũng có chút ngậm ngùi. Tôi vẫy vẫy tay chào những nguời bạn mới mà không biết khi nào sẽ gặp lại nhau? Năm tới Đại hội Điện lực 2008 sẻ sẽ tổ chức ở Bắc Cali ư? Gần lắm, nhưng đâu biết chừng đó chúng tôi có bận bịu gì không? Có khỏe khoắn để đi không?. Cái đó cũng chưa biết truớc được!. Lúc chia tay tại bến cảng, anh chị Cuờng nói: "Hậu Hạnh sang Úc chơi đi, tụi nầy đóng cửa phòng mạch dẫn hai ông bà đi chơi." Tôi rất cảm động truớc trước thâm tình của anh chị Cường nhưng cũng không dám hứa. Là bạn chơi văn nghệ, tôi muợn mượn vài đoạn trong bản "Một cõi đi về" của TCS mà tôi đã hát như sau:

Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi
Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt?
Trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt
Rọi xuống trăm năm một cõi đi về…
... Trong khi ta về lại nhớ ta đi
Đi lên non cao đi về biển rộng
Đêm nay ta say ôm đời ngủ muộn
Để sáng mai đây lại tiếc xuân thì.

Nhìn lại mỗi nguời, "xuân thì" đã đi qua, ai cũng đã tóc bạc càng lúc càng nhiều hơn. Mà cái cuộc đời nầy là phù du, có một cõi Đi và một cõi Về. Nào ai biết đuợc được khi Đi hay Về? Bây giờ còn chút thời gian, phải chăng chúng ta chỉ muốn giử giữ lại với nhau qua tình thuơngthương, tình bạn và kỷ niệm. Mà kỷ niệm là những gì còn lưu lại trong ký ức chúng ta suốt đời, suốt cuộc hành trình của những kẻ Đi hay Về. Mong chúng ta hãy giử giữ những kỷ niệm đẹp ấy trong lòng và trân trọng nó như những tình yêu muôn thuở.

Tôi lấy làm thỏa mãn đã tìm được những kỷ niệm, những thời gian vui chơi với cảnh đẹp trời cao, biển rộng tại Hawaii, và đuợc được làm kết thân với những nguời người bạn mới. Biển, Bạn và Ta là những kỷ niệm khó quên. Ngoài ra, gia đình chúng tôi không có điều gì phiền hà trong chuyến đi vừa qua. 

Thân chúc tất cả các anh chị và gia đình luôn đuợc được sức khỏe, hạnh phúc và thành công trên mọi lãnh vực.   

Highland, mùa hè 2007
Hậu Huỳnh


Trở về đầu trang