Bài của  Phạm Hữu Bình

Vừa rồi tôi có cái thú vị đi Cruise (Norwegian Cruise Line) quanh các đảo Hawaii, do THDLVNHN  tổ chức kỳ họp mặt đại hội 2007. Đi Cruise có gì, có lẽ nhiều người dự đoán được. Nhưng, cái mà không ai đoán được mới là cái đáng nói !

Trương Nghĩa

Tàu thì đêm đi ngày nghỉ. Ngày thì ta đi bờ. Đi bờ ở xứ văn minh thì ta đi taxi. Thú thật với các bạn, tôi thì lớ ngớ lẩm cẩm lắm, lên bờ thì được rồi, đứng tần ngần thì cũng được cho. Nhưng còn đi đâu, Đông Tây Nam Bắc, nào có biết làm sao.

Năm nay thấy có ông Trùm đứng đầu tàu, cứ tin tưởng là hạ cẳng xuống bờ là có xe đón người đưa ! Sự thật trên đời nầy, làm gì có cái chuyện há miệng sung rụng ! Muốn ăn phải lăn vào bếp.
Nhưng mà số tôi lại hên : khi đến đảo Maui, một trong các đảo của Hawaii mà du thuyền ghé qua, tôi đứng gần một Thân Hữu có cái hỗn danh thật đáo để, tên là Phạm Thượng:

Trời đất nổi cơn gió bụi,
Anh nầy dám trêu cả rồng xanh.

Cho nên anh ta lanh lắm, uốn éo với cái cell phone là có được 2 xe taxi cho cả nhóm 14 người. Thế là  tôi sướng rồi đó. Có người địa phương đưa mình đi xem danh lam thắng cảnh cả ngày.  

Ngồi vào taxi, tôi mới ngạc nhiên : Tài xế là một người nói tiếng Việt như tiếng mẹ đẻ, tuy dáng người hao hao người Tàu. Hỏi ra mới biết anh tên Trương Nghĩa. Anh kể chuyện đời anh: là người Việt nam từ lục địa Hoa kỳ, qua đây định cư ở cù lao nầy  trên 15 năm rồi. Anh ta lấy vợ tại đây, người Mỹ bố mẹ gốc Puerto Rico, chị cũng từ lục địa Hoa kỳ qua đây định cư, cũng làm nghề taxi như anh, cũng rất là bặt thiệp hiếu khách như anh.

Thế mới biết dân Mỹ đúng là một cái melting pot, cư dân rất là di động, gốc tích rất là đa dạng. Tứ hải giai huynh đệ !

Vâng, « Tứ hải giai huynh đệ » là đặc tính của anh nầy. Anh ta tuyên bố : hôm nay tôi sẽ cùng tắm biển với các anh bởi vì lâu lắm mới có dịp gặp người Việt nam mà lại đông đảo như vầy, cho nên tôi vui lắm, đi chơi với các anh một ngày cho đã.  

Thế là nhóm THDL 14 người chúng tôi gặp được một đồng hương chịu chơi, dồi dào tình cảm. Anh đem hết hiểu biết địa phương hết lòng nói tha hồ mà nghe.

Đến trưa anh mời cả nhóm về nhà anh để nhậu lai rai. Đó là một bất ngờ và là một bất ngờ thích thú. Nhà anh không xa bãi biển cho lắm. Đến nhà, thoạt tiên anh mời giải khác bằng nước lạnh và nước ngọt. Kế đến anh ta đem ra bia lon và rất nhiều bia lon. Chỉ có hai vợ chồng thôi, mà anh ta tích tụ sẵn từ bao giờ bấy nhiêu thức uống để đãi khách, một ngạc nhiên đầu tiên !

Nhà anh ở lẫn trong một cụm nhà ba cái, trong một hàng rào chung, tha hồ để xe! Nhà rất là tươm tất khang trang, có máy lạnh phòng ngủ phòng khach, có một mảnh vườn xung quanh, có cỏ xanh cây ăn trái, có thong thả chỗ ngồi cho nhiều người trong hiên nhà, có đủ chỗ để xe an toàn. Cuộc đời của anh nầy sao mà nó trọn vẹn đầy đủ quá chừng: thanh thản tiếp khách, không lo sợ ngày mai, không bị thời giờ trói buộc. Đâu phải ai ai cũng có được cái điều kiện tối thiểu của một cuộc đời bình dị như vậy. Đây là một ấn tượng cho người ít đi du lich như tôi !

Anh ta tuyên bố: Các anh chờ một chút xíu, tôi sẽ đãi các anh món bò tái chanh ! Và quả thật, món bò tái chanh lên tới ! Quả là bò tái chanh thượng hạng. Thịt bò rất mềm, chanh tươi tại chỗ. Ở cái xứ núi lửa mà có thịt bò tươi mềm như ở giữa nơi nuôi bò Texas ! Cái xứ văn minh ngày nay bất chấp khoảng cách lục địa. Còn chanh thì có sẵn trong vườn ! Phía sau nhà anh, có hai cây chanh, nặng trĩu trái xanh trái vàng. Cây chanh là giống cây rất phổ biến tại đây. Bia có sẵn rồi lại thêm bò tái chanh, bác tài nầy đúng là người tài nghệ !

Chưa hết, Bác Nghĩa lại tuyên bố tiếp: Bây giờ mời các anh thưởng thức món tôm chiên lăn bột. Quả thật chốc lát sau, cái món tôm chiên lăn bột lên tới. Tôm chiên lăn bột đâu phải dễ làm đâu. Vậy mà không thua gì thứ thiệt trên tàu Cruise “all you can eat” ! Giữa lúc đi tham quan thác đổ biển xanh cát trắng mà lại có được cái món đúng khẩu vị mình, thì nhứt rồi, một kỷ niệm không quên !     

Còn nữa: cơm dĩa bì chả. Trúng tủ tôi, gồm có ba món: cơm trắng, bì thịt heo, chả cua, chan nước mắm. Bác Nghĩa nầy có tài nấu bếp thật: bì thì ngon, chả cũng thật là ngon, đúng 100% món Sài gòn. Xin khen anh một tiếng. Làm sao mà anh nấu nướng trong một thời gian thật ngắn và đủ số lượng như vậy, tôi vẫn còn chưa biết bí quyết !

Dân ăn cơm quán Sài gòn đều biết món nầy, nhất là vào thời kỳ Công ty Ánh Sáng mới vừa thành lập ở đường Minh Phụng, Chợ lớn (1977), tức là lúc có chế độ hộ khẩu và thiếu ăn trầm trọng. Có khi được phường bán bo bo đem về mà ăn (nhưng mà không đủ củi cho nên bo bo nó vẫn là bo bo), cái món cơm dĩa bì chả là món thượng hảo hạng, tôi nào dám ăn mỗi ngày !

Hôm nay tôi được vui vẻ no nê qua một cuộc gặp gỡ tình cờ đầy thú vị. Cũng nhờ có THDL tổ chức chuyến đi cruise NCL/Hawaii nầy.

Bất chợt một tấm quê hương,
Tâm tình anh gởi, đồng hương anh mời

 

Phạm Hữu Bình


Trở về đầu trang