Trở về trang Mục Lục

HƯƠNG BỒ KẾT

Thơ chuyển từ truyện HƯƠNG BỒ KẾT
của tác giả Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích.
Người chuyển thơ NGUYỄN SÁU.

Tình cờ trên một chuyến bay,
Một cô gái Việt ngồi ngay cạnh mình.
Thoạt nhìn thoáng thấy ngoại hình,
Gợi trong trí nhớ, “người tình thân quen”.

Tóc buông xoã, mượt mà đen,
Thoảng mùi bồ kết pha bằng nước chanh.
Đã làm gợi nhớ trong anh,
Mùi hương năm cũ, khiến anh nghĩ là:

“Chắc từ Việt Nam mới qua”,
Nên anh mạnh dạn nêu ra ý mình.
Những mong giải toả đinh ninh,
Mùi hương bồ kết? thật tình hay mơ?

Cô qua đây từ bao giờ?
Ngọt ngào giọng Huế, sững sờ tâm tôi.
Cháu qua được tám năm rồi,
Sao dùng bồ kết như thời trước đây?

Vuốt vào tóc, cô trình bày,
Vì Me cháu muốn chuyện này Bác ơi.
Buộc lòng cháu phải nghe lời,
Là điều trân quý nhất đời của Me.

Mẹ thường kể chuyện cháu nghe,
Gội bằng bồ kết, chở che da đầu.
Không bao giờ sợ có gầu,
Mượt mà mái tóc, không sầu rụng rơi.

Mỗi tuần Mẹ nấu một nồi,
Để cho cháu gội, như hồi ở quê.
Giữ gìn cho mái tóc thề,
Mãi luôn óng ả, không hề dễ đâu.

Mỗi khi Cháu muốn yêu cầu,
Cắt đi mái tóc, để thâu bớt phiền.
Thì Me vội phản đối liền,
Điều Bà luôn nhắc trước tiên rằng là:

Ngày Mẹ vừa mới quen Ba,
Hương trong mái tóc mượt mà này đây.
Đã làm say đắm ngất ngây,
Lời Ba thường nói, đến nay vẫn còn.

"Anh muốn mái tóc của con,
Giống như tóc Mẹ, hay hơn thế này…"

Ngồi yên nghe cháu trình bày,
Cảm tình với vẻ thơ ngây, hiền hoà.

Khiến Tôn giật mình nhớ ra,
Giống như ý tưởng mà mình thường hay
Nói cùng người yêu trước đây.
Chàng ngồi thẳng lại, trình bày một câu:

Mẹ cô bây giờ ở đâu?
Mẹ ở Seattle từ đầu đến nay.
Rồi cô chợt hỏi lại ngay,
Thế thì Bác qua bên này lâu chưa?

Tôi đi vượt biên khi xưa,
Đến nay ở Mỹ vừa mười sáu năm.
Vui lòng cho Bác hỏi thăm:

Cô tên gì?
Cháu tên Nguyễn Trọng Nhi,
Ba cô hiện đang làm gi?
Ba tử trận khi cháu chưa chào đời.

Cô qua đây theo diện nào?
Diện đoàn tụ,
Do Cậu bảo lãnh, Bà Ngoại và hai mẹ con Cháu.

Thế Cậu Cô tên gì?
Cậu tên Hà Thúc Tâm.

Cô còn Cậu nào nữa không?
Cậu Hà Thúc Trí, hai ông sinh đôi.
Tôn như nghẹt thở một hồi,
Đợi bình tĩnh lại, để rồi hỏi nhanh:

Mẹ Cháu là Hà Việt Anh?
Đến phiên Trọng Nhi trở thành ngạc nhiên.
Và nàng trố mắt hỏi liền,
Làm sao Bác biết? rồi yên lặng chờ.

Cũng vừa đúng lúc đến giờ,
Máy bay hạ cánh, Tôn giơ tay ngừng.
Vì hai tai đang lùng bùng,
Đợi xong hạ cánh, hãy cùng nói thêm…

Kéo giùm hành lý cho Nhi,
Tôi cho cô biết chuyện gì Việt Nam
Bác là bạn của Trí, Tâm.
Rồi cho số, nhắn Tâm gọi Bác đi.

Không quên lấy số của Nhi,
Có em đón, Tôn vội đi về nhà.
Bao nhiêu ký ức hiện ra,
Còn nguyên chưa xoá dẫu qua đọa đày…

* * *

Sau giờ học, Tôn đạp xe,
Đến nhà Tâm, Trí, hành nghề tại gia.
Ngày đầu tiên, Tôn biết nhà,
Hai tầng sang cả, nhìn qua Nhà Thờ.

Phòng tầng trên, rất nên thơ,
Là nơi để học, ước mơ trăm phần.
Bảng đen, bàn ghể, quạt trần,
Nhìn ra sân thượng, góp phần tươi vui.

Toàn là chậu kiểng Bon Sai,
Đựng trong chậu sứ, bên ngoài tráng men.
Những cây nhìn rất thân quen,
Tùng, Mai, Sứ, Trúc, đua chen Bồ Đề.

Mỗi cây một dáng, xinh ghê!
Biết công săn sóc không hề giản đơn.
Giúp Tôn đoán biết nhiều hơn
Hiện tình gia chủ nguồn cơn thế nào?

Bấm chuông đứng đợi ngoài rào,
Thường thì bà Thùy đón chào với tôi.
Hôm nay lại khác đi rồi,
Một cô gái trẻ, làm tôi ngỡ ngàng.

Với giọng Huế thật nhẹ nhàng,
Nghe cô chào hỏi, bàng hoàng tim tôi.
Dạ thưa ông muốn tìm ai?
Tôi dạy kèm hai cậu trai nhà này.

Thể à, xin lỗi, chào Thầy,
Tôi chào đáp trả, đi ngay lên lầu.
Được Tâm và Trí trình tâu,
Là người chị cả, đi đâu mới về.

Và rồi tiếp tục chủ đề,
Trong mười phút nghỉ, tôi nghe thêm là:
Cô vừa mới đi thăm Cha,
Ông là chủ tịch, nhiều nhà máy xay.

Ở nhiều nơi, khắp Miền Tây,
Văn phòng chính công ty này, Cần Thơ.
Nghề nhiều uy thế bấy giờ,
Cũng nhiều biến cố bất ngờ phát sanh.

Tên cô Hà Thị Việt Anh.
Vừa sau giờ học, chân thành tiễn tôi.
Tim tôi thật sự bồi hồi,
Với mùi hương tóc, làm tôi thẫn thờ…

Bao nhiêu kỷ niệm ấu thơ,
Mẹ ngồi hong tóc, chờ khô hiên nhà.
Mùi hương bồ kết hiền hoà,
Làm tôi nhớ mãi, không nhoà trong tâm.

Xa quê đã bao nhiêu năm,
Mà mùi hương ấy vẫn nằm trong tôi.
Bây giờ tôi sống đơn côi,
Lòng luôn nhớ Mẹ, bồi hồi xót xa.

Và rồi Việt Anh hiện ra,
Cũng mùi tóc ấy, khó mà thờ ơ.
Một trời kỷ niệm ấu thơ,
Rồi tình yêu mến, chực chờ phát sinh.

Đúng là “tiếng sét ái tình”,
Tóc huyền đen lánh, thân hình mảnh mai.
Nhìn vào trông rất “liêu trai”,
Mắt tròn, da trắng, dáng ngoài ngây thơ.

Tim tôi bỗng hoá dại khờ,
Mùi hương “phù thuỷ” ước mơ tràn về.
Cho tôi cảm giác đê mê,
Tinh thần phấn chấn, đường về hân hoan…

Tôi nghe lanh lảnh tiếng đàn,
Vọng từ phòng khách, khi đang giảng bài.
Tiếng piano nghe rất hay,
Chắc là đã học từ ngày còn thơ?

Khiến tôi lần nữa ngẩn ngơ,
Để rồi tiếp đến, sau giờ dạy xong.
Tôi thường lưu lại trong phòng,
Cùng đàn ca hát, thoả lòng đắm say.

Trí, Tâm đàn guitar khá hay,
Yêu cầu tôi chọn một bài để ca.
Sẵn đang tâm trạng nhớ nhà,
Bông hồng cài áo” hát ra hợp tình.

Tôi ôm đàn hát một mình,
Nhớ về người Mẹ lẫn hình bóng ai?
Tôi say sưa hát thật hay,
Đến phần điệp khúc, mắt cay lệ nhoà…

“Mẹ, mẹ là dòng suối dịu hiền,
Mẹ, mẹ là bài hát thần tiên,
Là bóng mát trên cao, là mắt sáng trăng sao
Là ánh đuốc trong đêm, khi lạc lối…”

Những lời thấm đậm trong tôi,
Khiến cho lời hát, thêm lôi cuốn nhiều.
Như người tha thiết được yêu,
Thầm khen, tôi đã đạt điều ước mơ.

Việt Anh đứng đó bao giờ,
Vỗ tay khen tặng, bất ngờ cho tôi.
Và nàng thân mật tiếp lời,
Thật là xúc động, mà tôi chưa từng!

Tâm và Trí cùng ý chung,
Đúng là truyền cảm, chưa từng được nghe
Rồi tôi từ giã ra về,
Với niềm vui sướng, đê mê tâm hồn…

Chúng tôi cởi mở nhiều hơn,
Sau ngày hôm đó, thường đờn hát ca.
Cuối tuần thì toàn cả nhà,
Tại ngay phòng khách, giao hoà cùng nhau.

Việt Anh hát tặng tôi bài,
Tóc mây sợi vắn sợi dài” tuyệt hay.
Chúng tôi lại cùng bắt tay,
Cám ơn bài hát, mắt say đắm nhìn.

Hôm sau, giờ dạy của mình,
Tôi thấy tập vở, vô tình mở ngay.
Toàn thơ nổi tiếng xưa nay,
Cùng nhiều bài nữa chính tay cô làm.

Tâm hồn lãng mạn siêu phàm,
Tôi thầm nghĩ vậy, nên càng muốn xem.
Bài sau cùng thấy ghi thêm,
“Tặng người tên T…, xin kèm theo đây:

Em gặp Anh giữa hạ vàng xế nắng,
Chợt hồn mình mát rượi, ngỡ chiều xuân.
Nghe tim em những xao xuyến thì thầm…
Dù ánh mắt anh vẫn người xa lạ.

Giữa vườn hoang, em chỉ là chiếc lá,
Chiếc lá cô đơn, bé nhỏ, úa nhàu.
Mong Trời mưa, cho xanh lá tươi màu.
Trên sa mạc, tình cát khô bỏng lửa.

Sau giờ dạy tôi viết vào tập thơ
Bài thơ DÁNG EM riêng tặng VA

Mượt mà từng sợi tóc mây,
Ai nâng cung bậc, so dây tơ chùng.
Ai buồn cho mắt mông lung,
Ai vui hàng ngọc sáng trưng nụ cười?

Ngọc ngà mười búp măng tay,
Lướt trên phím nhạc, ru say điệu buồn.
Tóc vờn nắng ráng chiều vương,
Cho mây về ngụ tận phương trời nào.

Ngẩn ngơ bên cánh hoa đào,
Môi em hồng nụ, tuổi ngào ngạt hương.
Quê nhà năm tháng mù sương,
Tương tư về đọng sân trường dáng em…

Ngày hôm sau nàng vội trao,
Sau khi mở cửa cho tôi vào nhà.
Một tờ giấy nhỏ ghi là,
Cám ơn bài thơ hôm qua anh tặng.”

Và nàng còn ghi thêm rằng:
Tuần sau em học luyện thi Tú Tài.
Trường Lê Bảo Tịnh gần đây,
Đến nhà, xin anh ghé đây cùng về
”.

Thế là thêm dịp cận kề,
Chúng tôi rảo bước trên lề bên nhau.
Khi nào cần được về mau,
Thì dùng xe đạp, đèo nhau về nhà.

Tình thêm khắng khít đậm đà,
Nhưng rồi bỗng chốc xảy ra chuyện buồn.
Một hôm Trời sắp mưa tuôn,
Đèo nhau xe đạp, tránh luồng mưa mau.

Choàng tay ôm bụng từ sau,
Thật là âu yếm, bắt đầu đạp đi.
Bỗng nghe tiếng còi tức thì,
Và rồi một chiếc Mercedi tấp vào.

Một người trang phục bảnh bao,
Vét tông, cà vạt, vừa nhào bước ra.

Việt Anh vội vã “thưa Ba”,
Ông ta không nói, tỏ ra bất bình.
Dang tay tát má con mình,
Nhìn Tôn với vẻ miệt khinh thù hằn.

Ông xô lên vai Việt Anh,
Và ra lệnh: “lên xe nhanh về nhà”.
Nàng ôm mặt khóc cùng Cha,
Còn tôi đứng ngắm, xót xa cho nàng.

Xe đi đến mãi cuối đàng,
Mà Tôn chưa hết bàng hoàng ngẩn ngơ.
Dựng xe, chàng đứng thẫn thờ,
Chờ qua cơn tức bất ngờ trào dâng

Vì sao lại quá nhẫn tâm?
Dựa vào giàu có rồi đâm khinh người?
Và còn cái tát điếng người,
Tặng cho con gái, nhớ đời trong Tôn.

Nên anh quyết định bỏ luôn,
Không cần đi dạy, dẫu buồn cũng cam.
Làm sao có thể đi làm,
Nhớ về chuyện cũ là tâm buồn rồi.

Người yêu? Phải vĩnh biệt thôi!
Và hai em nữa? mến tôi rất nhiều!
Thêm bà Thùy rất biết điều,
Người con xứ Huế, thật nhiều khôn ngoan…

* * *

Trở về đời sống sinh viên,
Tôn lo học tập, mong quên nỗi buồn.
Thời gian cứ lặng lẽ tuôn,
Hết năm, Tết đến, phố phường vui ra.

Một chiều Tôn ghé chợ hoa,
Ở đường Nguyễn Huệ, tà tà dạo chơi.
Hoa khoe sắc thắm rợp trời,
Và nhiều cây kiểng hợp thời bon sai.

Thoạt nhìn thấy một gốc mai,
Trông sao quá giống, không sai chút nào.
Phân vân không biết tại sao?
Thì một chậu khác đập vào mắt ngay.

Cây tùng quả thật không sai,
Với hình độc đáo, giống Ngài Thiền Sư.
Muốn tìm hiểu rõ thiệt hư,
Thì nhiều chậu nữa, từ từ hiện ra…

Cho Tôn chắc chắn rằng là,
Những chậu kiểng đó ở nhà Việt Anh.
Một niềm lo lắng chân thành,
Chuyện gì cho nhà Việt Anh thế này?

Tìm người bán kiểng hỏi ngay,
Để xem biết chủ là ai cho tường.
Nhưng đành bít lối giữa đường,
Vì ông mua lại, vô phương truy lùng.

Chỉ còn một cách sau cùng,
Đạp xe lên đến tận vùng xem sao.
Thấy nhà đổi chủ hồi nào?
Làm tôi cảm thấy xuyến xao trong lòng.

Nhìn lên sân thượng trống không,
Buồn tình quay gót, nghĩ mông lung hoài!
Chắc là gặp chuyện không may?
Nhưng rồi chẳng biết hỏi ai cho tường.

* * *

Quân trường Thủ Đức hôm nay,
Là ngày thăm viếng, những ai mới vào.
Tôn không còn thấy nôn nao,
Chẳng còn ai nữa, thăm vào hôm nay.

Người thân không có mấy ai,
Một bà chị họ, một thầy dạy thôi.
Cả hai đều thăm tuần rồi,
Nên Tôn nằm lại, không hồi hộp mong.

Ngạc nhiên, nghe bạn cùng phòng,
Bảo cho Tôn biết, mà lòng đê mê…
Sửa ngay trang phục chỉnh tề,
Một mình rảo bước đi về công viên.

Tức thì loa gọi tên liền,
Việt Anh xuất hiện, ngạc nhiên vô cùng.
Quả là một dịp trùng phùng,
Mà không hẹn trước, thấy mừng làm sao!

Nhìn nàng có vẻ xanh xao,
Chứng minh nàng trải qua bao buồn phiền.
Và Tôn vội bước đến liền,
Đưa tay nắm bắt, ngạc nhiên tỏ bày.

Làm sao em biết anh đây?
Bạn anh thầy Thịnh cho hay tuần rồi.
Nên hôm nay vội thăm anh,

Nhìn nhau bốn mắt long lanh lệ nhoà.

Dìu nhau cùng bước nhanh qua,
Bên tàn cây mát, ngồi sa vào lòng.
Bõ bao ngày tháng nhớ mong,
Chỉ vì một phút bốc đồng của Cha.

Việt Anh đau đớn kể ra,
Những điều bất hạnh cho gia đình mình.
Cha nàng chết rất tội tình,
Ai gài lựu đạn, nổ ình trong đêm.

Điều tra chẳng biết gì thêm
Tình, tiền, thế lực, luôn đem hận thù.
Cổ phần sụt giảm liên tu,
Công ty phá sản từ từ xảy ra.

Mẹ em phải bán căn nhà,
Rất nhiều cây cảnh, cùng là piano.
Mua căn nhà nhỏ đơn sơ,
Gần chợ Thủ Đức, để chờ bán buôn.

Và em phải bỏ học luôn,
Phụ Me bán vải, có đường sinh nhai.
Lo Tâm và Trí tương lai,
Học hành đến chốn, ngày mai giúp đời.

Mẹ luôn khen anh hết lời,
Cả Tâm, Trí nữa, đồng thời ngạc nhiên.
Sao anh bỏ luôn cả tiền,
Không cho chúng biết, do duyên cớ nào?

Riêng em hiểu rõ tại sao,
Cách Ba đối xử làm sao không buồn.
Biết là sẽ mất anh luôn,
Nhưng em chấp nhận, đâu hờn trách anh.

Em tin anh không nở đành,
Giận hờn Ba nữa, nay thành cố nhân.
Do nhiều áp lực tinh thần,
Nên Ba em mới cộc cằn trước đây.

Việt Anh cố gắng tỏ bày,
Rồi nàng bật khóc, như ngày còn thơ.
Làm Tôn không dễ thờ ơ,
Tình yêu đã mất, bất ngờ thăng hoa!

Nắng xuân đầm ấm chan hoà,
Tâm hồn người cũng vị tha tràn trề.
Nhẹ hôn lên mái tóc thề,
Mùi hương bồ kết lại về trong Tôn…

***

Sau ngày mãn khoá của Tôn,
Bao nhiêu ngày phép đều dồn cho Anh.
Để mong bù đắp một phần,
Thời gian chia cách, do lần không may.

Tình yêu tuyệt đỉnh khó phai,
Cùng nhau về cõi Thiên Thai Non Bồng.
Vượt ngoài lễ giáo Mẹ mong,
Vì yêu bất chấp, thật không thể ngờ…

Và rồi cũng đã đến giờ,
Mấy tuần nghỉ phép, chợt chờ qua nhanh.
Ngày Tôn từ giã Việt Anh,
Thấy nàng ngất xủi, không đành vội đi.

Chàng chần chờ mãi tới khi,
Máy bay cất cánh, cấp kỳ giao cho
Hai em Tâm, Trí, giúp lo,
Cái ngày hôm ấy khó mờ trong tim…

* * *

Xe vừa quẹo gấp vào nhà,
Cắt dòng ký ức hiện ra trên đường.
Một trời kỷ niệm yêu thương,
Và bao suy đoán, còn đương èo xèo…

Bỗng nghe tiếng điện thoại reo,
Đúng là Tâm gọi, mừng reo vang lừng.
Thật là bất ngờ quá chừng,
Cháu Nhi cho số, em mừng gọi ngay
.

Tưởng anh chết năm bảy hai,
Vì sau trận đó, không ai biết gì.
Không ngờ gặp tại Hoa Kỳ,
Chị Anh biết được, có khi xỉu liền.

Dù đi đâu xin cảm phiền,
Ngày mai anh hãy dành riêng tụi này.
Rất nhiều chuyện kể anh hay,
Thôi em xin cúp, hẹn mai chín giờ”.

Nhà Tâm trông thật nên thơ,
Chắc là gia chủ sống “thơ thới” nhiều.
Ngớp cà phê khói liu riu,
Tâm say sưa kể những điều đã qua:

Nỗi buồn ly biệt xót xa,
Ngày anh vừa mới bước ra phi cơ.
Chị Anh ngất xỉu bất ngờ,
Chúng em quyết định phải nhờ nhà thương.

Mới hay triệu chứng bất thường,
Chị Anh chỉ dấu đã vương mang bầu.
Mẹ em hết sức buồn rầu,
Vì chưa hỏi cưới, lấy đâu giải bày.

Chị thì tỏ vẻ mừng thay,
Để ghi dấu ấn tình yêu đầu đời!
Dù anh đi khắp muôn nơi,
Đứa con sẽ nói thay lời yêu thương…

Được thơ anh từ chiến trường,
Cả nhà lo lắng, và thương anh nhiều.
Chiến trường may ít rủi nhiều,
Làm sao giữ trọn được điều anh mong…

Hồi âm ngay, sợ anh trông,
Và khoe đứa con đầu lòng cùng anh.
Rồi từ đó bặt tin anh,
Cho dù chị viết cho anh rất thường.

Để luôn gởi gắm tình thương,
Cho anh quên khổ trên đường hành quân.
Chị luôn suy nghĩ bâng khuâng,
Nhưng rồi tự nhủ, không cần quá lo.

Một hôm nhận được bì to,
Khui ra mới biết toàn thơ trả về.
Kèm theo điện thư có đề,
Là Tôn mất tích chiến trường Hạ Lào.

Chị Anh nước mắt tuôn trào,
Tinh thần hốt hoảng, rơi vào hôn mê.
Cái thai ảnh hưởng nặng nề,
Nhi sanh thiếu tháng, không hề dễ nuôi.

Trọng Nhi là con của tôi??
Vâng, con của anh đúng rồi không sai.
Tránh hồi họp, Tôn đứng ngay,
Đi quanh phòng và lấy tay ôm đầu.

Phải chi biết Anh có bầu,
Thì thà ở lại, anh đâu nở đi.
Cũng đâu có ích lợi gì?
Thi hành kỷ luật tức thì, buồn hơn.

Anh đừng có quá trách hờn,
Đều do sắp xếp của ơn trên rồi.
Mình đành chấp nhận thế thôi.
Mạng người là quý nhất đời đó anh.

Trọng Nhi sống nhờ Bảo Sanh,
Cho nên mới gặp được anh phi trường?

Cháu Nhi ngồi cạnh anh luôn,
Là do trên sắp, anh buồn làm chi?

Thật là hết sức ly kỳ!!!
Đưa anh gặp chị tức thì được không?
Anh đang hết sức nóng lòng,
Muốn cho chị hết chờ mong âm thầm…

Còn Me ở đâu hở Tâm?
Có còn khoẻ? Mấy mươi năm xa rồi!
Mẹ nay tuổi đã nhiều rồi,
Không còn khoẻ lắm như hồi trước đây.
Sống cùng Trí bấy lâu nay,
Ở Virginia, em thường hay ghé thăm.

Còn gia cảnh anh thế nào?
Nhìn xa xăm. Tôn kể bao cực hình.
Buồn vui đã trải cho mình,
Đển giờ mới biết là mình có con…

Khi chia tay ở Sài Gòn,
Vừa về đơn vị, anh còn viết thơ.
Liền sau đó đã đến giờ,
Tụi anh được lịnh phải chờ chuyển quân.

Tham gia chiến dịch Lam Sơn,
Và liền bị bắt, hết còn ước ao.
Bị tù ngay trên đất Lào,
Rồi đưa về Bắc, chịu bao ác tà.

Đến năm tám mươi mới ra,
Vào Sài Gòn anh đến nhà tìm thăm.
Nhưng nhà đổi chủ mấy năm,
Loanh quanh lối xóm, hỏi tầm chẳng ra.

Trời cho có số đi xa,
Theo thuyền tị nạn, thật là bình an.
Nhập vào trại ở Thái Lan,
Và rồi sau đó được sang Hoa Kỳ.

Hiện thời anh ở Ca Li,
Một lần lấy vợ, nhưng vì khác nhau.
Nên rồi chỉ hai năm sau,
Hôn nhân kết thúc, thương đau âm thầm…

Điểm tâm xong, Tôn dục Tâm,
Thôi mình mau đến nhà thăm Việt Anh.
Với lời nói rất chân thành,
Nên Tâm cũng cố đi nhanh không chờ.

Đề phòng xúc động bất ngờ,
Tâm khuyên Tôn “anh ngồi chờ ngoài xe.
Để em vào trước đã nghe

Tôn cũng đồng ý, mình dè tốt hơn.

Chính Tôn cũng bấn trong hồn,
Thật bất ngờ quá, còn hơn được vàng.
Tâm vừa gõ cửa gọi nàng,
Cửa liền vội mở, ngỡ ngàng mông lung.

Mợ đâu? Sao không đi chung?
Đưa tay khép cửa dè chừng, hỏi quanh.
Cháu Nhi đâu hả chị Anh?
Cháu đi ra chợ, cũng nhanh về liền.

Rồi nàng tiếp hỏi tự nhiên,
Nghe Nhi nói ông bạn hiền ở đâu?
Biết luôn tên họ chị quả ngầu,
Em liên lạc chưa? yêu cầu ông ta.

Vừa ngay lúc cửa mở ra,
Thấy Nhi vội bước vào nhà reo lên.
Thêm người đàn ông đứng bên,
Bạn của hai Cậu đến thăm Má nè

Tôn thôi hết còn e dè,
Bước liền ra trước, tim nghe dạt dào.
Việt Anh trố mắt nhìn vào,
Rồi nàng vội vã chạy ào tới ôm.

Thốt lên một tiếng với Tôn,
Ôi, ba con Nhi phải hôn đây Trời???”.
Tôn ôm chầm lấy mở lời,
“Cám ơn Trời Phật, thật tôi không ngờ!”

Nhi nghe thấy, vội nhào vô,
Ba ơi! Con không còn ngờ gặp Ba!!!
Với niềm xúc động cao xa,
Lệ trào ràn rụa, cả ba người cùng.

Khóc vì xúc cảm lạ lùng,
Bất ngờ trong cảnh trùng phùng hôm nay.
Và Tôn đặt nhẹ hai tay,
Lên hai mái tóc tỏ bày yêu thương.

Lại nghe thoang thoảng mùi hương,
Nước chanh bồ kết thật vương vấn tình.
Bây giờ lại đến với mình,
Hết còn hiu quạnh, nhớ hình bóng ai…

Nắng xuân ấm áp bên ngoài,
Chim reo vui hót, đón ngày mới lên.
Không còn ngày tháng buồn tênh,
Bên nhau hạnh phúc, không quên ơn đời.

Mùa Giáng Sinh 2017
NGUYỄN SÁU


Đọc bản văn xuôi "Hương Bồ Kết" của Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích.

Trở về đầu trang